Vì sao nói nước bọt vô cùng quý báu?

Miệng con người luôn ẩm ướt là nhờ nước bọt không ngừng được tiết ra. Đặc biệt khi đói, chỉ cần nhìn thấy thức ăn, nước bọt đã tiết ra nhanh hơn. Vậy nước bọt có phải chỉ để làm trơn khoang miệng không? Không phải, chức năng của nó đa dạng hơn nhiều.
Nước bọt là “dịch tiêu hóa”. Nó chứa men amylase, giúp tiêu hóa một phần tinh bột trong thức ăn ngay từ khi thức ăn còn ở trong miệng.
Nước bọt là “chất hòa tan”. Nó có khả năng làm ướt và hòa tan thức ăn. Khi thức ăn vào miệng, nước bọt thấm vào và hòa trộn với thức ăn trong quá trình nhai, giúp thức ăn dễ nuốt hơn và cũng dễ tiêu hơn khi xuống dạ dày.
Nước bọt là “chất làm ẩm”. Khi nói chuyện, ta phải nhờ dây thanh, yết hầu, đầu lưỡi, răng và môi để phát âm. Nếu không có nước bọt, việc nói năng sẽ khó trơn tru. Khi phải diễn thuyết lâu, nước bọt tiết ra không kịp, người nói thường phải uống vài ngụm nước để bổ sung.
Nước bọt là “chất làm sạch”. Nó giúp rửa trôi cặn thức ăn trong miệng, giữ khoang miệng sạch hơn. Trong nước bọt còn có men hòa tan vi khuẩn và bạch cầu miễn dịch A, góp phần sát khuẩn, tiêu độc.
Ngoài ra, nước bọt còn là “chất bảo vệ”. Natri bicacbonat và anbumin đặc trong nước bọt khi đi vào dạ dày có thể trung hòa bớt lượng axit dư thừa. Chúng cũng phủ lên niêm mạc dạ dày một lớp mỏng, giúp bảo vệ và hỗ trợ chức năng tiêu hóa của dạ dày.
Cuối cùng, nước bọt còn có tác dụng giải độc đối với một số chất gây khối u có trong thức ăn. Vì vậy, có người gọi nước bọt là “chất khống chế khối u tự nhiên”. Theo một số nhà y học, mỗi miếng thức ăn nên được nhai tối thiểu 30 giây để nước bọt và thức ăn hòa trộn đầy đủ; như vậy vừa có lợi cho tiêu hóa, vừa giúp làm “tan rã” một phần những chất gây hại.