Phải lòng em

Năm học lớp 10.
Tôi ngồi trong lớp Anh văn, lặng lẽ nhìn cô bé bên cạnh. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi nhìn mái tóc dài mượt của em và ước gì em thuộc về tôi. Nhưng em không nghĩ về tôi như vậy, và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến hỏi mượn bài vì hôm trước em nghỉ. Em nói: “Cảm ơn anh!” rồi hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em, nhưng tôi quá nhút nhát, và chính tôi cũng không hiểu vì sao.
Năm học lớp 11.
Điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc nức nở vì cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến bên em vì không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Ngồi cạnh em trên sofa, tôi nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, một bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây chiên, em nói mình muốn đi ngủ. Em nhìn tôi, nói: “Cảm ơn anh!” rồi hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em, nhưng tôi quá nhút nhát, và tôi cũng không biết vì sao.
Năm cuối cấp.
Một ngày trước đêm dạ hội tốt nghiệp, em bước đến tủ đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe kịp, mà em thì không có ai đi cùng. Hồi lớp 7, chúng mình từng hứa rằng nếu cả hai đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã đi cùng nhau như thế. Đêm dạ hội tan, tôi đứng trước bậc thềm phòng em. Tôi nhìn em mỉm cười, nhìn bóng mình phản chiếu trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi, nhưng em không nghĩ về tôi như vậy, và tôi biết điều đó. Rồi em nói: “Em đã có khoảng thời gian vui nhất, cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em, nhưng tôi quá nhút nhát, và tôi cũng không hiểu vì sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày, từng tuần, từng tháng trôi qua. Chớp mắt đã đến ngày tốt nghiệp. Tôi nhìn dáng em trên sân khấu khi nhận bằng, đẹp như một thiên thần. Tôi muốn em là của tôi, nhưng em không nhìn tôi theo cách ấy, và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người ra về, em bước đến bên tôi trong áo choàng và mũ tốt nghiệp, bật khóc khi tôi ôm em. Rồi em ngẩng đầu khỏi vai tôi và nói: “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh!” rồi hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em, nhưng tôi quá nhút nhát, và tôi cũng không hiểu vì sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi ngồi trên băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em nói: “Tôi hứa!” và bắt đầu một cuộc đời mới với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi, nhưng em chưa từng nghĩ về tôi như thế, và tôi biết điều đó. Trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói: “Anh đã đến, cảm ơn anh!” rồi hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em, nhưng tôi quá nhút nhát, và tôi cũng không hiểu vì sao.
Lễ tang.
Nhiều năm nữa lại trôi qua. Tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa người con gái từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta tìm thấy quyển nhật ký em viết suốt những năm trung học. Và đây là những dòng em để lại: “Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi, nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể nói ra điều ấy…” Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh…