Vì sao khi phóng tên lửa dùng cách đếm ngược?

Năm 1927, nhiều người yêu thích hàng không vũ trụ ở Đức thành lập Hiệp hội Hàng không vũ trụ. Không lâu sau, họ nhận nhiệm vụ chế tạo một tên lửa thật cho bộ phim khoa học viễn tưởng “Hằng Nga trên cung trăng”. Do thiếu kinh nghiệm, họ không chế tạo được tên lửa thật mà phải dùng tên lửa mô hình để quay phim. Trong quá trình quay, để phóng tên lửa mô hình, đạo diễn Fritz Lang lần đầu sáng tạo ra trình tự đếm ngược thời gian phóng. Cách này vừa phù hợp với quy luật phóng tên lửa và thói quen của con người, vừa thể hiện rõ thời gian chuẩn bị phóng đang giảm dần.
Chuẩn bị 10 phút, chuẩn bị 5 phút, chuẩn bị 1 phút, rồi đến 10 giây cuối cùng: 10, 9, 8... 3, 2, 1, phóng! Cách đếm ngược khiến con người cảm nhận rõ sự kết thúc của giai đoạn chuẩn bị và thời điểm phóng sắp bắt đầu.
Bộ phim ấy đã trở thành một gợi ý cho phương thức phóng tên lửa về sau. Đến thập kỷ 30 của thế kỷ XX, Đức chế tạo thành công tên lửa thí nghiệm đầu tiên; đầu thập kỷ 40 chế tạo thành công tên lửa V-2, đều dùng trình tự đếm ngược khi phóng. Sau thập kỷ 40, Mỹ và Liên Xô chế tạo thành công tên lửa đạn đạo và cũng sử dụng cách đếm ngược. Nó giúp trình tự hóa các thao tác trước khi phóng theo thời gian một cách chặt chẽ, khoa học, hạn chế sai sót.
Ngày nay, các nước trên thế giới khi phóng tên lửa đạn đạo và phương tiện bay vũ trụ đều quen dùng trình tự đếm ngược này.