Quà tặng
Sáng nay, vợ tôi đánh thức tôi bằng những cái vuốt ve dịu dàng cùng những lời thì thầm ngọt ngào nhất trong vốn từ vựng của cô ấy. Tôi lập tức hiểu rằng hẳn có chuyện gì đó không ổn.
– Anh yêu, anh có biết hôm nay là ngày gì không?
– Nếu anh không nhầm thì hôm nay là thứ bảy, một ngày kéo dài từ sáng đến tối – tôi trả lời bằng vẻ triết lý.
– Thứ bảy, đúng là thứ bảy. Vậy anh có biết ngày mai là ngày gì không? – vợ tôi hỏi tiếp, vừa nói vừa hôn lên trán tôi.
– Anh xin em, để anh ngủ thêm một chút. Nếu em muốn biết thì cứ ra xem lịch đi – tôi đáp rồi xoay người sang phía khác.
– Anh nói vậy mà nghe được à? – vợ tôi kêu lên – Mai là ngày cưới của em gái em mà anh không nhớ sao? Dậy đi mua quà với em ngay!
– Thôi nào, em yêu, mình biết mua gì bây giờ? Nhà mình còn mấy bộ ly tách và xoong nồi mới đấy, em chọn thứ nào cũng được mà.
– Anh đối xử với em vợ như thế mà không thấy xấu hổ à? – vợ tôi gào lên – Sau này em gái anh cưới, anh đừng hỏi vì sao em không đến dự nhé! – cô vợ ruột của tôi tức tối dọa.
Tôi suy nghĩ một lát rồi đành bước xuống giường. Hai vợ chồng đi vào trung tâm thành phố, nơi tập trung rất nhiều cửa hàng. Vợ tôi xem xét, ngắm nghía đủ thứ có thể làm quà cưới, từ chiếc thắt lưng nam đến chiếc ti vi màu đa hệ có kèm ăng ten khuyến mãi. Chúng tôi đi quanh các cửa hàng không biết bao lâu. Khi bước vào khu thương xá sầm uất nhất, vợ tôi quay sang hỏi:
– Mình sẽ chi bao nhiêu cho món quà hả anh?
– À, cứ cho là khoảng 300.000 đina – tôi đáp, trong đầu nghĩ đến toàn bộ số lương vừa nhận hôm trước – Em thấy có đủ không?
– Ôi, tuyệt quá, anh yêu! Em thật không hổ thẹn khi khoe với em gái rằng anh đúng là người đàn ông lý tưởng của em.
Và cũng là người duy nhất phải thanh toán các khoản – tôi thầm nghĩ.
– Anh biết gì không? – vợ tôi vẫn hào hứng – Nếu có nhiều tiền như vậy thì ta nên mua thêm vài thứ. Trước hết là một cái bình cắm hoa thật đẹp, rồi thêm một bộ xoong nồi xịn.
– Đồng ý, đồng ý. Tùy em chọn, em rành chuyện này hơn anh mà – tôi tỏ ra rất dễ dãi.
Sau khi mua bình cắm hoa và bộ xoong nồi, chúng tôi đi sang cửa hàng khác.
– Anh ơi, mình còn bao nhiêu tiền hả anh? – vợ tôi nũng nịu hỏi.
– Đúng hai trăm ngàn, không hơn không kém – tôi trả lời.
– Tuyệt! – vợ tôi sung sướng reo lên – Em nghĩ quà tặng như thế là được rồi, vì em vẫn chưa có đồ mới để mặc đi dự đám cưới – cô ấy giải thích – Anh xem bộ đầm kia có đẹp không? Lụa tơ tằm đấy, đúng mốt mới nhất bây giờ mà giá chỉ có hai trăm ngàn thôi.
Tôi chẳng còn biết làm gì khác ngoài việc đếm hết những đồng tiền cuối cùng, trong khi cô ấy mặc thử bộ đầm lụa tơ tằm rồi xoay ngang, xoay dọc trước gương với đủ tư thế của một người mẫu chuyên nghiệp.
Chúng tôi còn ngắm thêm vài thứ nữa rồi mới rời khỏi cửa hàng. Vợ tôi diện ngay chiếc đầm mới, còn tôi hai tay ôm bình hoa và bộ xoong nồi. Ở nhà, tôi nhớ là còn cả tá bộ xoong nồi tương tự như vậy.