Tình yêu và cuộc sống

Chồng chị là một kỹ sư giỏi. Chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn và vì cảm giác ấm áp mỗi khi được tựa đầu vào vai anh. Sau ba năm yêu nhau và tìm hiểu, anh chị đi đến hôn nhân. Nhưng đến hôm nay, chỉ sau hai năm làm vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác phải trải qua khi sống cùng anh. Những lý do từng khiến chị yêu anh giờ lại trở thành nguyên nhân tạo nên sự đổi thay trong lòng chị.
Chị là một người phụ nữ nhạy cảm, rất dễ bị tổn thương trong tình yêu. Chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như một cô bé thèm những viên kẹo ngọt. Nhưng anh thì trái ngược. Anh không nhạy cảm và gần như không để tâm đến những giây phút lãng mạn trong đời sống vợ chồng. Điều đó khiến chị càng thêm chán nản.
Rồi chuyện gì đến cũng đến. Một hôm, chị quyết định nói với anh rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể sống cùng anh thêm một giờ phút nào nữa. Bất ngờ trước yêu cầu ấy, anh chỉ biết hỏi:
– Tại sao?
– Em thấy mệt mỏi. Trên đời này đâu phải chuyện gì cũng cần có lý do! – chị trả lời.
Anh không nói thêm gì. Suốt đêm đó, anh không ngủ, chỉ chìm trong ưu tư với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc trên môi. Sự im lặng của anh khiến nỗi thất vọng trong chị càng lớn hơn. Một người đàn ông đến cả lúc gặp chuyện khó khăn như thế này cũng không thể biểu lộ điều gì, chị còn có thể hy vọng gì ở anh nữa? Cuối cùng, anh lên tiếng hỏi chị: “Anh có thể làm gì để em thay đổi ý định?”
Ai đó từng nói đúng rằng rất khó thay đổi tính cách của một con người. Chị nghĩ mình không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi nói: “Đây là câu hỏi của em. Nếu câu trả lời của anh thuyết phục được em, em sẽ đổi ý. Nếu em nói em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai ta đều biết khi cố hái bông hoa ấy cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm em hài lòng không?”
Anh đáp: “Ngày mai anh sẽ trả lời em…” Những hy vọng trong chị hoàn toàn chìm xuống. Chị đã mong được nghe anh nói rằng anh sẵn sàng chết vì chị, sẵn sàng làm mọi điều cho chị vui dù biết mình phải chết… Thế mà…
Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy và nhận ra anh đã đi. Trên chiếc bàn ăn gần cửa, dưới ly sữa, có một mảnh giấy viết bằng nét chữ nguệch ngoạc của anh. Chị bắt đầu đọc.
“Em yêu, anh không thể hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy để anh giải thích vì sao anh không thể.”
Ngay những dòng đầu tiên đã làm trái tim chị đau nhói. Chị đọc tiếp.
“… Khi em dùng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm để em dễ sử dụng. Khi em kêu lên trước màn hình vì có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để giúp em khôi phục chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để chạy về mở cửa cho em. Em thích đi du lịch nhưng lại hay lạc đường ở những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt để chỉ đường cho em. Em thường đau bụng mỗi khi gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay để xoa bụng cho em dịu cơn đau. Khi thấy em cứ thích ở nhà, anh lo em sẽ bị tự kỷ, nên anh luôn cố pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên buồn. Khi em chăm chú quá lâu vào màn hình vi tính, anh sợ đôi mắt em bị hại, nên anh muốn dành lại đôi mắt của anh, để khi chúng ta già, anh còn có thể cắt móng tay và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm tay em đi dạo trên bãi biển, để em ngắm mặt trời mọc trên bãi cát vàng xinh đẹp… và anh sẽ nói với em rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ khi em chắc chắn có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… thì bây giờ anh không thể hái bông hoa ấy cho em, và… chết!”
Nước mắt chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhòe những dòng chữ của anh…
Chị đọc tiếp:
“… Bây giờ, nếu em thấy hài lòng, hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho bữa sáng của em, những món em thích…”
Chị lao đến cửa và mở tung ra. Trước mắt chị là anh với gương mặt lo lắng, trên tay cầm ổ bánh mì và chai sữa. Chị nắm chặt tay anh. Giờ đây chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị. Và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… Đó là cuộc sống và tình yêu.