Sống và chết

Có hai ông già tên Sống và Chết cùng nhau đi viễn du. Trên đường gặp một con suối, họ hỏi vị thần cai quản nơi ấy xem có thể uống nước không.
– Cứ uống đi, – Thần Suối trả lời. – Nhưng hãy nhớ theo phong tục, ai già hơn thì được uống trước.
– Tất nhiên là tôi già hơn rồi, – ông già tên Sống nói.
– Không, tôi mới già hơn, – ông già tên Chết bác lại.
– Anh nói gì vậy? – ông Sống bực lên. – Sự sống là khởi đầu của mọi khởi đầu. Chỉ người sống mới có thể chết. Anh tồn tại cũng chỉ vì có tôi tồn tại mà thôi.
– Không đâu, anh Sống ạ. Trước khi anh ra đời, mọi sự đều thuộc về Chết này. Mọi sự sống đều xuất hiện từ sự không tồn tại, rồi cuối cùng tất yếu trở về với không tồn tại.
– Không, anh Chết ơi, anh nói rằng mọi khởi đầu đều do anh là không đúng. Thế giới này được Đấng tạo hóa dựng nên từ thực thể vô hình. Anh, sự chết, chỉ xuất hiện khi người đầu tiên trên trái đất chết. Rõ ràng anh trẻ hơn tôi.
– Không đâu, anh Sống ạ, anh nhầm rồi. Đấng tạo hóa sáng tạo thế giới từ thực thể vô hình, điều ấy chứng tỏ chính sự chết đã sinh ra sự sống.
Hai người cứ đứng bên bờ suối tranh luận mãi. Cuối cùng, họ nhờ Thần Suối phân xử.
Thần Suối nói:
– Làm sao ta có thể nói đến sự chết mà không nhắc đến sự sống đã tồn tại trước nó? Và cũng làm sao có thể tách sự sống khỏi sự chết, khi mọi thứ tồn tại đều không ngừng vận động về phía đó? Không ai trong hai ông có thể tồn tại nếu thiếu người kia. Không ai già hơn, cũng không ai trẻ hơn. Sống và chết là hai mặt thống nhất của tạo hóa. Hai ông là bạn đồng niên. Đây, mời hai ông cùng uống bầu nước này một lúc.
Hai ông già uống cho đã khát rồi lại tiếp tục lên đường. Có thể nói gì về hai con người ấy? Họ luôn đi cùng nhau, không bao giờ tách rời. Không ai trong họ già hơn, cũng không ai trẻ hơn. Trên đời có nhiều điều bí mật, và đây là một trong những bí mật quan trọng nhất.