Tên lửa ánh sáng là gì?

Để nâng cao tốc độ bay của tên lửa trong vũ trụ, các nhà khoa học đã không ngừng tìm kiếm những nguồn năng lượng mới. Năm 1953, một nhà khoa học người Đức đã đưa ra ý tưởng về tên lửa ánh sáng. Ánh sáng chính là các hạt cơ bản cấu thành ánh sáng; khi phụt ra từ phần đuôi tên lửa, nó có tốc độ bằng tốc độ ánh sáng, mỗi giây có thể đạt tới 300.000 km. Nếu dùng ánh sáng làm lực đẩy cho tên lửa, chúng ta có thể đến các “láng giềng” trong hệ Mặt trời, như các hành tinh lân cận, chỉ trong khoảng 4-5 tiếng. Điều đó quả thật rất tuyệt vời. Nhưng giả tưởng về tên lửa ánh sáng hiện vẫn chỉ dừng lại ở lý luận, khó khăn lớn trong việc chế tạo nó vẫn nằm ở kết cấu.
Chúng ta đã biết nguyên tử là vi hạt nhỏ nhất trong biến hóa hóa học của vật chất. Nguyên tử do các điện tử mang điện tích âm vận động quanh hạt nhân nguyên tử và hạt nhân mang điện tích dương tạo thành. Hạt nhân nguyên tử được hình thành bởi các proton mang điện tích dương và các nơtron không mang điện tích. Các proton, nơtron và điện tử còn có thể phân thành rất nhiều hạt cơ bản vô cùng nhỏ bé, ví dụ như giới tử, siêu hạt...
Các nhà khoa học còn phát hiện trong vũ trụ tồn tại những hạt cơ bản đối ứng, có điện tích tương đương nhưng ký hiệu trái ngược. Ví dụ như hạt “phản điện tử” mang điện tích dương, đối lập với điện tử mang điện tích âm. Những hạt này được gọi là “phản hạt”. Các nhà khoa học dự đoán rằng trong không gian vũ trụ còn tồn tại vật chất do các phản hạt tổ hợp thành. Khi phản hạt và hạt cơ bản, vật chất và phản vật chất gặp nhau, 500 gam hạt cơ bản và 500 gam phản hạt sẽ bị tiêu diệt, năng lượng sinh ra khi ấy tương đương với năng lượng phản ứng do 1000 kg urani phóng ra.
Nếu chúng ta thu thập được khí hidro phong phú trong vũ trụ, để nó và phản vật chất cùng bị tiêu diệt trong động cơ tên lửa, từ đó sản sinh ra dòng quang tử rồi phụt ra từ ống phụt, tên lửa sẽ được khởi động. Loại tên lửa như vậy được gọi là tên lửa ánh sáng; nó có thể đạt tới tốc độ ánh sáng, bay lên với vận tốc 300.000 km/s.
Mặc dù năng lượng thu được từ phản ứng khiến chúng ta vô cùng kinh ngạc, và các nhà khoa học trong phòng thí nghiệm cũng đã thu được những phản hạt như phản hidro, phản hạt Tơriti (T), phản Heli (He), nhưng chúng vừa xuất hiện đã biến mất ngay, chẳng còn dấu vết. Với trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay, các nhà khoa học vẫn chưa thể cất giữ những phản hạt này, càng khó dùng chúng để khởi động tên lửa bay lên.
Tuy vậy, các nhà khoa học vẫn rất lạc quan cho rằng lý tưởng về tên lửa ánh sáng nhất định sẽ trở thành hiện thực. Họ giả tưởng rằng trong tên lửa ánh sáng tương lai, phía trước là khoang làm việc và sinh hoạt của các nhà du hành, ở giữa là khoang cất giữ các hạt cơ bản và “phản hạt”, cuối cùng là một gương lõm phản xạ lớn. Khi các hạt cơ bản và “phản hạt” gặp nhau tại tiêu điểm của gương lõm, chúng sẽ bị hủy diệt và chuyển toàn bộ năng lượng thành quang năng, sinh ra dòng quang tử. Gương lõm sẽ phản xạ dòng quang tử ấy, từ đó làm cho tên lửa ánh sáng khởi động và phóng lên. Đương nhiên, trong loại tên lửa ánh sáng như vậy, khoang làm việc của các nhà du hành phải có hệ thống phòng hộ tia bức xạ; nếu không, tính mạng của họ sẽ bị tổn hại.