Văn hay chữ tốt

Thuở còn đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu, vì thế nhiều bài văn tuy hay vẫn bị thầy cho điểm kém.
Một hôm, bà cụ hàng xóm sang nhờ ông với vẻ khẩn khoản:
- Nhà già có chuyện oan uổng muốn kêu quan, cậu viết giúp già lá đơn được không?
Cao Bá Quát vui vẻ nhận lời:
- Tưởng việc gì khó, chứ việc ấy cháu xin làm ngay.
Lá đơn được viết với lí lẽ rõ ràng, Cao Bá Quát yên tâm nghĩ quan sẽ xét nỗi oan cho bà cụ. Nào ngờ, chữ ông quá xấu, quan đọc không ra nên quát lính đuổi bà ra khỏi huyện đường. Khi bà trở về kể lại, Cao Bá Quát vô cùng ân hận. Ông hiểu rằng văn có hay đến đâu mà chữ không rõ ràng thì cũng chẳng giúp ích được gì. Từ đó, ông quyết tâm luyện chữ cho đẹp.
Mỗi sáng, ông dùng que vạch chữ lên cột nhà để rèn nét cho cứng cáp. Tối đến, ông viết đủ mười trang vở rồi mới đi ngủ. Khi chữ đã khá hơn, ông lại mượn sách có chữ đẹp làm mẫu, kiên trì luyện nhiều kiểu chữ khác nhau.
Nhờ bền bỉ rèn luyện suốt mấy năm, chữ Cao Bá Quát ngày một đẹp. Ông nổi danh khắp nước là người văn hay chữ tốt.
- Khẩn khoản: tha thiết, nài nỉ người khác chấp nhận yêu cầu của mình.
- Huyện đường: nơi làm việc của quan huyện trước đây.
- Ân hận: băn khoăn, day dứt và tự trách mình về việc không hay xảy ra.