Vì sao AIDS được gọi là "đại dịch của thế kỷ 20?"

Cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80, tại các nước Âu, Mỹ bắt đầu xuất hiện một căn bệnh kỳ lạ. Phần lớn bệnh nhân có triệu chứng giống viêm phổi, sốt kéo dài, ho; một số người bị tiêu chảy mạn tính, cân nặng giảm dần. Về sau, họ còn bị nhiễm các loại nấm khuẩn. Điều lạ là những bệnh vốn khá phổ biến này lại không đáp ứng với bất cứ loại thuốc nào. Khoảng 4 - 5 năm sau, nhiều bệnh nhân đều tử vong.
Để bóc trần bí mật của căn bệnh đáng sợ ấy, các nhà khoa học đã điều tra, nghiên cứu rất nhiều bệnh án. Đến cuối năm 1981, họ phát hiện tác nhân gây bệnh là một loại virus chưa từng gặp. Nó lan truyền như ôn dịch và phát triển nhanh trên phạm vi toàn thế giới. Vì căn bệnh này làm suy giảm chức năng miễn dịch của cơ thể, nên nó được gọi là Hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải, viết tắt là AIDS.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, AIDS đã lan ra khắp thế giới. Hầu như không quốc gia nào tránh khỏi. Nó trở thành một trong những mối đe dọa nghiêm trọng nhất đối với loài người.
Hiện nay chưa có thuốc đặc hiệu để chữa khỏi AIDS. Một số thuốc có thể cải thiện tình trạng bệnh và kéo dài tuổi thọ phần nào, nhưng vẫn có phản ứng phụ. Vì AIDS chưa có vắc xin phòng ngừa, sau khi phát bệnh lại chưa có thuốc đặc trị nên tỷ lệ tử vong rất cao. Chính vì vậy, người ta gọi AIDS là “đại dịch của thế kỷ 20”.
Các kết quả nghiên cứu cho thấy đường lây truyền chủ yếu của AIDS liên quan đến máu, tinh dịch và các dịch thể khác như sữa mẹ. Những con đường truyền nhiễm thường được nhắc đến gồm quan hệ tình dục không an toàn, truyền máu, dùng chung kim tiêm, sinh đẻ và bú sữa. Bệnh không lây qua không khí, vết muỗi cắn, ăn uống, lao động, bơi lội, bắt tay hay dùng chung nhà vệ sinh. Vì vậy, nếu biết giữ gìn bản thân, tránh hành vi tình dục không an toàn, không nghiện hút và thận trọng khi truyền máu, nguy cơ nhiễm AIDS có thể được hạn chế.