Giữ nó lại, nếu em có thể...

Đám tang của Ben vừa xong, chúng tôi mới bước về nhà thì điện thoại reo. Người gọi là đại lý bất động sản ở Vermont. Họ muốn biết chúng tôi định bán hẳn hay cho thuê căn nhà nghỉ ở đó. Họ không biết Ben đã qua đời vì ung thư ba ngày trước.
Hai ngày trước khi Ben ra đi, một trong những điều cuối cùng chúng tôi nói với nhau là ngôi nhà ở Vermont.
– Giữ nó lại nếu em có thể...
Ben thì thào trong mệt nhọc, cố gắng nói với tôi điều anh mong muốn. Tôi không tin anh vẫn nghĩ tôi có thể tiếp tục cuộc sống mà không có anh, chưa nói đến việc phải giữ căn nhà ở Vermont, đưa các con đi trượt tuyết theo truyền thống hằng năm, nuôi dưỡng hai đứa trẻ còn nhỏ. Nhưng tôi vẫn hứa sẽ làm theo điều anh muốn.
Ba năm trước, khi bác sĩ còn chưa chẩn đoán Ben bị ung thư, chúng tôi mua một căn nhà nghỉ ở Vermont. Khi ấy chúng tôi còn trẻ, có hai đứa con và cuộc sống đầy ắp hạnh phúc. Ngôi nhà không hoàn hảo, cần sửa nhiều chỗ, nhưng Ben khéo tay và có thể tự sửa mọi thứ cùng Jared, cậu con trai mười tuổi của chúng tôi.
Ben háo hức muốn dạy Lara, cô bé mới sáu tuổi, trượt tuyết cùng Jared. Ôi, chúng tôi có quá nhiều việc để làm và quá nhiều điều để mong chờ phía trước.
Chiều hôm ba mẹ con chúng tôi lên đường về phía bắc, trời mưa dầm và tầm tã. Đó là lần đầu tiên chúng tôi đi trượt tuyết mà không có Ben. Tôi lo lắng khi nghĩ đến việc phải bước vào căn nhà trống trong bóng tối. Tôi biết chuyến đi này sẽ khó khăn, vì cảm xúc sẽ dâng lên trước cảnh cũ mà người xưa đã vắng.
Chuyến đi hai tiếng rưỡi biến thành năm tiếng đồng hồ trên mặt đường đóng băng tối om. Chúng tôi đến nơi muộn, đói lả và ai cũng cần vào nhà vệ sinh. Nhưng trước sự kinh ngạc của cả ba, có ba con chuột chết trong bồn cầu. Tôi như nghe tiếng Ben thì thầm bên tai: “Đừng bao giờ xả nước để xác một con chuột trôi xuống bồn cầu ở Vermont.” Huống chi là ba con. Quá sợ hãi, không dám xử lý lũ chuột, ba mẹ con đành ra ngoài tuyết lạnh để giải quyết. Tôi có thể hình dung Ben đang cười chúng tôi. Chưa hết, một bánh xe xẹp và bình nhớt cạn dầu còn khiến chuyến đi thêm phần đáng nhớ.
Cuối cùng, sau một bữa tối ngon lành ở nhà hàng Brickers, chúng tôi cùng nhắc lại những kỷ niệm vừa đẹp vừa xót xa về những ngày hạnh phúc bên Ben ở Vermont. Anh yêu tuyết, yêu dãy núi phủ trắng. Căn nhà nghỉ khi có anh lúc nào cũng rộn tiếng cười. Chúng tôi cũng nhớ lại cách anh can đảm chống chọi với căn bệnh ung thư. Anh đã cho gia đình và bạn bè thấy rằng cách duy nhất để đánh bại ung thư là giữ niềm tin và hy vọng. Ngay cả trong những ngày hóa trị và xạ trị đau đớn, anh vẫn tin rằng ngày mai sẽ sáng hơn. Anh dạy chúng tôi phải giữ chặt hy vọng, bám lấy những con người và những nơi chốn có ý nghĩa nhất với mình.
Tuyết bắt đầu rơi. Tuyết làm lòng ba mẹ con ấm lại, bởi lần cuối cùng chúng tôi nhìn thấy tuyết là ngày Ben mất. Chúng tôi biết chuyến đi này sẽ khiến mình cảm thấy gắn bó với anh hơn, vì đây là nơi từng nuôi dưỡng ước mơ của gia đình.
Bước vào nhà, đâu đâu cũng có dấu vết của Ben: dòng chữ anh ghi trên bảng, cuốn sách anh để lại, những việc sửa chữa còn dang dở. Tất cả nhắc chúng tôi nhớ rằng Ben muốn ba mẹ con tiếp tục sống, tiếp tục tìm hạnh phúc ở Vermont. Dù hoàn cảnh còn nhiều khó khăn, chúng tôi vẫn không ngăn được những nụ cười.
Ngày hôm sau, ba mẹ con đi tập trượt tuyết ở núi Okemo. Ben chưa từng nhìn thấy Lara trượt tuyết hay ngồi cáp treo, nên tôi quyết định con bé sẽ làm được điều đó. Tôi tin anh sẽ hạnh phúc và tự hào về chúng tôi. Chỉ tiếc rằng anh còn để lại quá nhiều kế hoạch dang dở cho gia đình thân yêu.
Khi lên tới đỉnh núi, tôi kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng một cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ lan khắp người. Không hiểu sao khung cảnh hôm ấy đẹp hơn mọi khi gấp ngàn lần. Tôi cảm thấy sự hiện diện của Ben, dịu dàng, ấm áp và lặng lẽ trên nền tuyết trắng. Tôi ôm ghì hai đứa trẻ. Chúng tôi hạnh phúc quá. Chúng tôi đã lên tới đỉnh rồi. Cảm xúc trào dâng khiến tôi không kìm được nước mắt.
Tôi đang mặc chiếc áo khoác của Ben, vì nó rộng và rất ấm. Tôi có thể nhét vào túi mọi thứ bọn trẻ cần khi trượt tuyết. Khi thò tay vào túi áo trong để lấy khăn giấy, tôi rút ra một tấm bìa Cling 3X5 mà chắc Ben đã dùng trong lần cuối cùng mặc chiếc áo này. Anh vốn nổi tiếng là người thích lập danh sách và ghi chú lên những tấm bìa như vậy. Trên tấm bìa có dòng chữ: “Vermont – giữ nó lại nếu em có thể”. Tim tôi đập dồn dập. Tôi nắm chặt tấm bìa trong tay. Một niềm xúc động tràn ngập tâm hồn. Ben đang ở rất gần, trên đỉnh núi này. Anh đang ở cùng chúng tôi, dẫn đường cho chúng tôi và vui mừng khi thấy chúng tôi cố gắng làm theo điều anh mong muốn.
Chúng tôi như nhìn thấy niềm tự hào cùng nụ cười rực sáng của anh trong khoảnh khắc ấy. Thật kỳ diệu, gia đình bốn người chúng tôi đang đứng bên nhau trên đỉnh núi, và điều đó an ủi chúng tôi biết bao.
Yên tâm rằng mọi việc rồi sẽ ổn, chúng tôi cảm thấy được bao bọc trong một khoảng bình yên ấm áp. Những giọt nước mắt lúc này là nước mắt của niềm vui và hy vọng. Với tình yêu và hạnh phúc trong tim, ba mẹ con từ từ trượt xuống núi, biết rằng chúng tôi sẽ giữ lại căn nhà Vermont, và Ben sẽ mãi ở bên cạnh chúng tôi.