Khoảnh khắc yếu đuối

Một ngày nọ, khi còn học năm đầu trung học, tôi nhìn thấy một cậu bạn cùng lớp đang đi bộ từ trường về nhà. Cậu ấy tên là Kyle.
Có vẻ như Kyle mang theo toàn bộ sách vở của mình. Tôi thầm nghĩ: “Ai lại vác cả đống sách về nhà vào chiều thứ Sáu thế này? Chắc là một tên kỳ quặc.” Tôi đã có kế hoạch cho cuối tuần: tiệc tùng và một trận bóng đá với bạn bè vào trưa hôm sau. Vì vậy, tôi nhún vai rồi tiếp tục bước đi.
Đang đi, tôi thấy một nhóm thanh niên chạy về phía Kyle. Chúng lao vào cậu, hất văng sách khỏi tay rồi ngáng chân khiến cậu ngã nhào xuống đất. Cặp kính của Kyle văng ra xa, rơi xuống bãi cỏ cách cậu chừng ba mét. Cậu ngẩng lên, và tôi nhìn thấy trong mắt cậu một nỗi buồn khủng khiếp. Trái tim tôi thôi thúc tôi chạy đến. Khi Kyle đang bò quanh tìm kính, tôi thấy nước mắt cậu ứa ra.
Tôi nhặt kính đưa cho cậu và nói:
– Mấy đứa kia thật ngu ngốc. Chúng chẳng biết sống cho ra hồn.
Kyle nhìn tôi rồi nói:
– Cảm ơn nhé.
Một nụ cười rạng rỡ hiện trên gương mặt cậu, nụ cười của lòng biết ơn chân thành. Tôi giúp Kyle nhặt sách và hỏi nhà cậu ở đâu. Hóa ra cậu sống gần nhà tôi. Tôi hỏi tại sao trước đây mình chưa từng thấy cậu. Kyle nói trước đó cậu học ở một trường tư. Tôi chưa bao giờ học ở trường tư. Chúng tôi trò chuyện suốt đường về, và tôi mang giúp cậu một phần sách. Kyle hóa ra là một cậu bé hiền lành, dễ mến. Tôi rủ cậu chơi bóng với tôi và đám bạn vào thứ Bảy. Cậu đồng ý.
Chúng tôi chơi với nhau suốt cuối tuần. Càng hiểu Kyle, tôi càng quý cậu. Bạn bè tôi cũng vậy.
Sáng thứ Hai, tôi lại gặp Kyle với chồng sách to tướng. Tôi gọi cậu lại và đùa:
– Này, cứ vác đống sách này mỗi ngày thì cậu sẽ thành lực sĩ mất.
Kyle cười, rồi đưa tôi một nửa số sách.
Bốn năm sau đó, tôi và Kyle trở thành bạn thân. Khi tốt nghiệp trung học, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện đại học. Kyle chọn Georgetown, còn tôi vào Duke. Tôi biết chúng tôi vẫn sẽ là bạn, vì khoảng cách không thể làm thay đổi điều ấy. Kyle muốn trở thành bác sĩ, còn tôi cố gắng trở thành cầu thủ. Kyle được chọn phát biểu trước lớp, và tôi cứ trêu cậu suốt buổi. Tôi thì vui vì không phải đứng nói trước đông người như vậy.
Ngày tốt nghiệp, tôi nhìn thấy Kyle. Cậu trông thật bảnh bao. Cậu là một trong những người thành công nhất trong những năm trung học, tự tin và đẹp trai với cặp kính trắng. Cậu hẹn hò nhiều hơn tôi và được các cô gái yêu mến. Đôi khi tôi cũng thấy ghen tị. Hôm đó, Kyle có vẻ căng thẳng vì bài diễn văn. Tôi vỗ lưng cậu và nói:
– Này, cậu lớn, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Cậu nhìn tôi bằng ánh mắt biết ơn và mỉm cười:
– Cảm ơn.
Khi bắt đầu bài phát biểu, cậu hắng giọng rồi nói:
“Ngày tốt nghiệp là lúc để cảm ơn những người đã giúp ta vượt qua những năm học khó khăn: cha mẹ, thầy cô, anh chị em, huấn luyện viên… và đặc biệt là bạn bè. Tôi muốn nói với các bạn rằng làm bạn của một người chính là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể trao cho người ấy. Tôi sắp kể cho các bạn nghe một câu chuyện…”
Tôi nhìn bạn mình, không thể tin cậu đang kể về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu nói rằng cuối tuần hôm đó cậu đã định tự tử. Cậu đã dọn sạch tủ đồ ở trường để mẹ không phải làm việc ấy sau này, rồi mang tất cả sách vở về nhà.
Kyle nhìn thẳng vào tôi và mỉm cười:
“May mắn là tôi đã được cứu. Bạn tôi đã cứu tôi khỏi việc làm điều không thể nói ra ấy.”
Tôi nghe tiếng xì xào nổi lên trong đám đông khi chàng trai nổi tiếng và đẹp trai ấy kể về khoảnh khắc yếu đuối nhất của mình. Tôi nhìn thấy cha mẹ cậu đang mỉm cười với tôi trong nước mắt biết ơn. Mãi đến lúc đó, tôi mới hiểu nụ cười biết ơn ấy sâu sắc đến nhường nào.
Đừng bao giờ xem nhẹ sức mạnh từ hành động của bạn. Chỉ một cử chỉ nhỏ cũng có thể làm thay đổi cuộc đời một con người, theo hướng tốt hơn hoặc xấu đi.
Chúa đã đặt chúng ta vào cuộc sống của nhau để bằng cách nào đó ta có thể tác động đến nhau.
Hãy tìm điều kỳ diệu nơi những người xung quanh bạn.