Món quà của thượng đế

Thượng Đế đặt món quà ấy vào đôi tay chị trong một ngày hè ấm áp. Cả người chị rung lên vì một xúc cảm vừa lạ lẫm vừa thiêng liêng khi nhìn thấy dáng vẻ mong manh của nó. Đó là một món quà rất đặc biệt mà Thượng Đế đã tin tưởng trao cho chị.
Món quà ấy rồi một ngày sẽ thuộc về thế giới rộng lớn ngoài kia. Trước khi ngày đó đến, Ngài nói chị sẽ là người bảo vệ và chở che cho nó. Người phụ nữ trẻ đáp rằng chị hiểu, rồi cung kính mang món quà về nhà, tự nhủ phải sống xứng đáng với niềm tin mà Thượng Đế dành cho mình.
Ban đầu, chị gần như không rời mắt khỏi món quà ấy. Chị cố bảo vệ nó khỏi mọi điều mình cho là có thể gây tổn thương, dõi theo với tâm trạng bồn chồn mỗi khi nó bước ra khỏi chiếc kén ấm áp mà chị đã âu yếm tạo nên. Nhưng dần dần, người phụ nữ hiểu rằng chị không thể che chở nó mãi. Nó cần học cách đối diện với những gai góc của cuộc đời để lớn lên vững vàng. Và bằng tình thương sâu sắc, chị bắt đầu cho nó thêm khoảng trống, đủ để nó tự lớn lên một cách tự nhiên và thoải mái.
Một ngày nọ, chị nhận ra món quà của mình đã thay đổi rất nhiều. Nó không còn yếu ớt, mỏng manh như thuở ban đầu. Giờ đây, nó đã lớn mạnh, vững chãi, như đang mang trong mình một sức sống riêng. Theo thời gian, chị chứng kiến món quà ấy ngày càng cứng cáp hơn. Từ sâu trong lòng, chị biết thời gian được giữ nó bên cạnh mình không còn nhiều.
Rồi ngày không thể tránh khỏi cũng đến. Thượng Đế trở lại để mang món quà ấy đi và đặt nó vào thế giới. Người phụ nữ cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, vì chị biết mình sẽ nhớ mãi sự hiện diện của nó trong đời. Nhưng cùng với nỗi buồn là lòng biết ơn. Chị cảm tạ Thượng Đế vì đã cho mình đặc ân được chăm nom món quà quý giá ấy trong suốt chừng ấy năm. Chị vươn thẳng đôi vai, ngẩng cao đầu đầy tự hào, biết rằng nó thật sự là một món quà đặc biệt.
Món quà ấy rồi sẽ hòa vào vẻ đẹp và tinh hoa của thế giới xung quanh. Và thế là người mẹ đã để con mình bước vào đời.