Món quà vàng

Một người cha từng trách mắng cô con gái năm tuổi vì đã lãng phí một tờ giấy gói quà màu vàng sang trọng. Vốn không thích hình thức, ông càng không vui khi biết đứa trẻ dùng loại giấy ấy chỉ để gói một chiếc hộp đặt dưới cây Giáng Sinh.
Sáng hôm sau, cô bé mang hộp quà đến bên cha và nói:
– Món quà này con dành tặng cha.
Người cha bối rối vì chuyện hôm qua. Nhưng khi mở hộp ra, ông ngạc nhiên thấy bên trong trống rỗng. Ông nhìn con gái và nói:
– Con phải biết rằng khi tặng quà cho ai thì trong hộp phải có thứ gì đó chứ.
Cô bé nhìn cha, mắt ngấn lệ:
– Cha ơi, đây không phải là hộp rỗng. Con đã gửi những nụ hôn vào đó cho đến khi nó đầy ắp rồi.
Người cha lặng đi. Ông ôm chặt cô con gái bé bỏng vào lòng và mong con tha thứ cho sự nóng giận của mình.
Không lâu sau, một tai nạn đã cướp đi sinh mạng của cô bé.
Từ đó, người cha luôn giữ chiếc hộp gói bằng giấy vàng năm nào bên giường ngủ. Mỗi khi gặp khó khăn hoặc chán nản, ông lại mở chiếc hộp ra, tưởng nhớ những nụ hôn và tình yêu mà cô con gái thân yêu đã gửi gắm.
Bạn có nhận ra rằng mình cũng từng được trao “món quà vàng” chứa đầy những nụ hôn và tình yêu vô bờ từ gia đình, người thân hay bạn bè không? Vậy mà đã bao lần chúng ta tự cho phép mình lãng quên những điều thật sự quan trọng ấy. Nếu cảm nhận được mỗi ngày trôi qua rất nhanh và mỗi khoảnh khắc đều có ý nghĩa, chúng ta sẽ biết trân trọng từng phút giây và sống trọn vẹn hơn.