Tiết mục đọc thơ của Patty

Lũ trẻ đang say sưa tập dợt các tiết mục và trang trí lại ngôi trường làng để chuẩn bị cho buổi văn nghệ sắp tới. Tôi ngồi bên bàn, bận rộn với đống giấy tờ và sổ sách. Chỉ khi ngẩng lên, tôi mới nhận ra Patty đã đứng trước mặt từ lúc nào. Em nhìn tôi bằng ánh mắt tha thiết và nói:
– Thưa cô, năm nào em cũng chỉ được nhận những vai không phải nói, còn các bạn khác thì lần nào cũng được đóng kịch hoặc hát. Năm nay, cô cho em đọc một bài thơ được không ạ?
Nhìn đôi mắt đầy háo hức và khao khát của Patty, tôi không nỡ từ chối. Tôi cứ tưởng sẽ dễ dàng thực hiện lời hứa ấy, nhưng thực tế lại không như vậy. Tôi tìm trong những cuốn sách ở nhà, rồi cả ở thư viện, nhưng vẫn không chọn được bài thơ nào phù hợp với tật nói lắp của Patty. Cuối cùng, tôi quyết định tự viết riêng cho em một bài thơ, cố gắng tránh tối đa những âm mà em dễ vấp.
Ngày qua ngày, Patty chăm chỉ luyện tập theo sự hướng dẫn của tôi. Em học thuộc các câu thơ rất nhanh, cố bắt chước khẩu hình của tôi và phát âm cẩn thận từng chữ, từng câu. Em còn làm đúng từng nhịp đọc, kể cả những chỗ ngắt câu. Mỗi khi luyện tập, tôi luôn động viên để ngọn lửa nhiệt thành trong cô bé không tắt đi.
Đêm diễn văn nghệ diễn ra trong niềm háo hức khác thường của lũ trẻ.
Người dẫn chương trình tìm đến tôi với vẻ ngần ngại và nói:
– Tôi e rằng có nhầm lẫn gì đó. Cô đưa Patty vào danh sách đọc thơ sao? Em ấy đến tên mình còn chẳng nói suôn sẻ được nữa là.
Không còn thời gian giải thích, tôi gạt đi sự phản đối và trấn an anh:
– Tôi biết mình đang làm gì.
Chương trình văn nghệ diễn ra rất tốt đẹp. Hết tiết mục này đến tiết mục khác được trình diễn trong những tràng pháo tay nhiệt tình của phụ huynh và học sinh.
Đến tiết mục đọc thơ khiến tôi hồi hộp nhất, tôi nhẹ nhàng bước xuống hàng ghế khán giả và chọn một chỗ ngồi gần sân khấu. Giọng người dẫn chương trình vang lên: “Tiết mục đọc thơ tiếp theo sẽ do... Patty Connors biểu diễn”.
Mọi người sững sờ kinh ngạc, rồi cả hội trường chìm vào im lặng. Bức màn kéo lên, Patty xuất hiện với đôi mắt sáng rực. Với sự tự tin tuyệt vời, cô học trò nhỏ duyên dáng của tôi bắt đầu cất giọng đọc. Dưới ánh đèn sân khấu, từng chữ, từng câu em đọc đều khớp với những lời tôi đang đọc thầm trong miệng. Tất cả vang lên rõ ràng, lưu loát, không một lần vấp váp. Cuối cùng, với ánh mắt long lanh, em cúi chào khán giả trong niềm vui không thể giấu.
Màn sân khấu từ từ khép lại. Sau một khoảnh khắc yên lặng, tiếng reo hò và những tràng pháo tay vang lên không dứt. Vô cùng xúc động và bất ngờ, tôi dang tay ôm chầm lấy cô học trò nhỏ dũng cảm. Em vui đến luống cuống, giọng thảng thốt:
– Cô ơi, em cảm ơn cô!
Tôi giữ em trong vòng tay và thầm nghĩ: “Không, chính cô mới phải cảm ơn em. Em đã chứng minh rằng không có điều gì là không thể nếu ta thật sự cố gắng”.