Trong đại gia đình hệ Mặt trời có những thành viên chủ yếu nào?

Đại gia đình hệ Mặt Trời là một hệ thống thiên thể gồm Mặt Trời, 9 hành tinh lớn, hàng chục vệ tinh, hàng nghìn hàng vạn tiểu hành tinh, vô số sao chổi, rất nhiều thiên thạch cùng các chất giữa những hành tinh phân bố khắp không gian hệ Mặt Trời.
Phạm vi hệ Mặt Trời vô cùng rộng lớn. Nếu lấy Diêm Vương Tinh làm ranh giới, khoảng cách từ nó đến Mặt Trời là 40 đơn vị thiên văn, tức khoảng 6 tỉ km. Giả sử có một chiếc máy bay cao tốc bay với vận tốc 1500 km/giờ thì từ Mặt Trời đến Diêm Vương Tinh phải bay liên tục 457 năm.
Mặt Trời là thiên thể trung tâm của hệ Mặt Trời. Tất cả các thành viên trong hệ này đều chuyển động quanh Mặt Trời.
Chín hành tinh, tính từ gần đến xa Mặt Trời, lần lượt là: Thủy Tinh, Kim Tinh, Trái Đất, Hoả Tinh, Mộc Tinh, Thổ Tinh, Thiên Vương Tinh, Hải Vương Tinh và Diêm Vương Tinh. Mộc Tinh là hành tinh lớn nhất, được xem như “anh cả” của các hành tinh. Diêm Vương Tinh nhỏ nhất, từng được xem là “em út” của nhóm hành tinh, hiện chỉ được coi là hành tinh lùn. Ngoài Thủy Tinh và Kim Tinh, 7 hành tinh còn lại đều có vệ tinh riêng. Trong số các vệ tinh, vệ tinh 6 của Thổ Tinh có đường kính lớn nhất, khoảng 5800 km, còn lớn hơn cả Thủy Tinh.
Tiểu hành tinh đầu tiên được phát hiện vào đêm giao thừa Tết Nguyên đán của năm đầu tiên thế kỷ XIX. Đến nay đã có hơn 8000 tiểu hành tinh được chính thức đặt tên. Trên thực tế số lượng tiểu hành tinh còn nhiều hơn nhiều, ước tính tổng cộng trên 50 vạn ngôi.
Sao chổi là thành viên có hình dạng đặc biệt nhất và biến đổi nhiều nhất trong hệ Mặt Trời. Khi đến gần Mặt Trời, phần đầu sao chổi có đường kính trên 10 vạn km, còn đuôi của nó có thể kéo dài hàng nghìn, hàng vạn km, thậm chí xa hơn. Đó là một vật thể rất lớn, nhưng mật độ trung bình lại thấp hơn rất nhiều so với chân không nhân tạo. Có người tính rằng tổng số sao chổi trong hệ Mặt Trời không dưới 1 tỉ ngôi, nhưng mỗi năm kính viễn vọng chỉ có thể quan sát được vài ngôi hoặc hơn mười ngôi.
Thiên thạch thể bình thường không thể nhìn thấy. Chỉ khi rơi vào tầng khí quyển của Trái Đất, ma sát với không khí và bốc cháy, chúng mới để lại một vệt sáng trên bầu trời, đó chính là sao băng mà ta nhìn thấy. Mỗi năm có không dưới 20 vạn tấn thiên thạch thể cháy không hết rơi xuống mặt đất; phần lớn tuyệt đối chỉ là những vật thể nhỏ như mũi kim, còn những khối lớn hơn cháy không hết và rơi xuống đất được gọi là vẫn thạch hay vẫn tinh.
Các chất giữa các hành tinh rất loãng, phần lớn tập trung gần mặt phẳng hoàng đạo. Chúng tạo nên một số hiện tượng thiên văn như ánh sáng hoàng đạo, tức luồng sáng yếu dạng hình chóp xuất hiện ở hai bên hoàng đạo sau khi Mặt Trời mọc hoặc lặn, và ánh sáng của Mặt Trời, đôi khi có thể thấy như một vệt sáng hình bầu dục trên bầu trời đối diện với phía Mặt Trời ở vùng vĩ độ thấp hoặc khu vực núi cao.