Thực phẩm ta ăn vào biến đi đâu?

Hơn 300 năm trước, giáo sư Sankerfreise người Italy đã thực hiện một thí nghiệm rất lạ nhưng cũng rất thú vị. Ông treo một chiếc ghế vào đầu một cán cân rất lớn. Suốt ngày, ông ngồi trên ghế và thỉnh thoảng lại ghi trọng lượng của mình. Ông phát hiện rằng ngồi càng lâu thì trọng lượng càng nhẹ. Khi ăn cơm xong, trọng lượng lại tăng lên, nhưng ngồi một lúc thì trọng lượng dần giảm xuống. Vậy thức ăn ông ăn vào cuối cùng đã biến đi đâu? Ông Sankerfreise cho rằng khi ngồi, cơ thể giải phóng ra rất nhiều “mồ hôi vô hình” mà mắt thường không nhìn thấy, chính vì thế trọng lượng giảm dần.
Cách giải thích của ông Sankerfreise có đúng không? Chỉ đúng một phần. Theo cách nhìn của khoa học hiện đại, phần lớn thức ăn ta ăn vào đều bị đốt cháy thành nhiệt lượng, phần còn lại bị đào thải ra ngoài.
Cơ thể người giống như một cái lò. Muốn lò cháy liên tục thì phải cho nhiên liệu. Cơ thể không ngừng vận động và phát nhiệt, vì vậy cũng cần được bổ sung nhiên liệu định kỳ, tức là thức ăn. Trong thức ăn có anbumin, mỡ, các hợp chất của carbon và nước. Dưới tác dụng của các loại men trong cơ thể, chúng bị “đốt cháy”, nghĩa là bị oxy hóa. Tuy không phát sinh ngọn lửa, quá trình này vẫn giải phóng rất nhiều nhiệt.
Anbumin sau khi bị “đốt” sẽ biến thành các chất được đào thải theo nước tiểu. Mỡ, các hợp chất của carbon và nước sau khi bị “đốt” sẽ biến thành khí CO2 và nước. Khí CO2 thoát ra theo đường hô hấp; còn nước, một phần đi ra qua hô hấp, một phần biến thành “mồ hôi vô hình” thoát qua bề mặt da, và cũng có phần được bài tiết qua nước tiểu. Những chất này được bài tiết ra ngoài nên cơ thể nhẹ đi, vì thế Sankerfreise càng ngồi lâu càng thấy trọng lượng giảm. Cũng chính vì vậy mà con người phải ăn, phải uống để cung cấp nhiệt lượng, giúp cơ thể hoạt động.
Theo thống kê, nếu sống đến 80 tuổi, con người cần đưa vào cơ thể 70-75 tấn nước, 2,5-3 tấn anbumin, 13-17 tấn các hợp chất của carbon và nước, cùng khoảng 1 tấn mỡ. Tổng trọng lượng những chất này nặng gấp 1.500-1.600 lần trọng lượng cơ thể.