Tại sao Trầm Hương là loại cây danh giá?

Trầm Hương là cây kiều mộc xanh quanh năm thuộc dòng Thụy hương, còn có tên là “Già nam hương” hoặc “Kỳ nam hương”. Lá cây dạng da, hình trứng mũi mác, nhẵn bóng; hoa màu trắng, xếp thành hình dù.
Nguồn gốc của Trầm Hương là ở Ấn Độ, Thái Lan, Việt Nam và một số vùng khác. Ruột gỗ của cây là một trong những hương liệu đậm đà, nổi tiếng. Trong Đông y, phần rễ cây có màu nâu đen hoặc cành sau khi gia công được dùng làm vị thuốc, có tính ấm, vị đắng, công hiệu giáng khí, chỉ đau, chủ trị hen suyễn, buồn nôn, đau dạ dày và nhiều chứng bệnh khác.
Xưa kia, Trầm Hương chủ yếu phải nhập khẩu nên giá trị rất đắt. Sau thời Tống, Nguyên, ở Đông Quản, tỉnh Quảng Đông, xuất hiện một giống Trầm Hương khác gọi là Thổ Trầm Hương. Vì giống này chủ yếu được sản xuất ở Đông Quản nên cũng có tên là “Quản hương”. Người ta trồng cây này để lấy trầm. Phương pháp lấy trầm là cưa đi một đoạn cây thích hợp, chỉ để lại mặt cắt của phần rễ, rồi sau vài năm mới bắt đầu khai thác. Khi đục trầm, người ta dùng cây đục gỗ dài, chỉ đục thành hoa văn như răng ngựa, sau đó dùng đất phủ lên để cây tiếp tục lớn. Mỗi năm vào kỳ thu đông lại đục trầm một lần. Cây càng già thì hương càng tốt; phần hương tốt nhất nằm ở các mảnh vụn khi đục. Quản hương từ Quảng Châu được xuất khẩu ra nước ngoài qua cảng Cửu Long (Hồng Kông), nên cảng này có tên là Hương Cảng. Trầm Hương là giống cây nhiệt đới, chỉ có ở một số vùng nhất định. Trầm Hương sản xuất ở đảo Hải Nam có chất lượng tốt nhất.
Tên Trầm Hương bắt nguồn từ đâu? Nếu bỏ Trầm Hương xuống nước, nó sẽ chìm ngay; khi đốt cháy lại tỏa mùi thơm nồng nàn, nên được gọi như vậy. Sáp gỗ thơm được cất thành cao, màu đen, thơm ngát, cho vào nước thì chìm, nên gọi là Trầm Hương; loại nửa nổi nửa chìm thì gọi là Hương. Trầm Hương còn có một tên khác là “Ưng mọc” do hoa của nó có hình giống chim ưng.