Khi gặp nạn trên biển, tự cứu như thế nào?

Biển cả rộng mênh mông, tàu thuyền qua lại tấp nập. Ai cũng mong mọi chuyến đi đều thuận buồm xuôi gió, nhưng tai nạn đôi khi vẫn xảy ra. Nếu rơi xuống biển mà không được cứu kịp thời, tính mạng con người sẽ bị đe dọa. Tuy nhiên, người ta nhận thấy có người trước khi được cứu đã kéo dài được thời gian sống trên biển, trong khi có người lại chết rất nhanh. Điều này dĩ nhiên liên quan đến thể chất từng người, nhưng quan trọng hơn là họ đã áp dụng những biện pháp tự cứu khác nhau và có hiệu quả.
Người ta cho rằng nếu rơi xuống nước mà không bị chìm, nhờ phao cứu hộ giữ nổi, người bị nạn vẫn phải đối mặt với nước lạnh, nắng gắt, đói và khát. Nếu biết ứng phó đúng với các mối đe dọa này, người bị nạn có thể kéo dài sự sống hay không?
Nghiên cứu cho thấy xác suất và thời gian sống của người bị nạn liên quan rất chặt chẽ với nhiệt độ nước biển. Khi nước ở 0°C, người bị nạn chỉ sống được khoảng 15 phút; ở 2,5°C có thể kéo dài 30 phút; 5°C kéo dài 3 tiếng; 15 - 20°C kéo dài hơn 10 tiếng. Nguyên nhân là nhiệt lượng cơ thể mất đi phụ thuộc vào độ lạnh của nước. Vì vậy, ngăn cơ thể mất nhiệt là điểm then chốt để kéo dài thời gian sống. Muốn làm được điều đó, trước hết không nên cởi quần áo ướt. Khi quần áo thấm đầy nước, nó vẫn có tác dụng cách nhiệt nhất định, giúp hạn chế thân nhiệt mất quá nhanh. Thứ hai, không được vận động lung tung. Vận động có thể tạm thời làm thân nhiệt tăng lên, khiến cơ thể cảm thấy ấm hơn, nhưng kết quả lại làm tiêu hao năng lượng nhanh hơn. Thứ ba, nếu nhiều người cùng có phao và cùng rơi xuống nước thì nên ôm sát vào nhau để cơ thể mất nhiệt chậm hơn. Tóm lại, chỉ cần ngăn thân nhiệt giảm nhanh, thời gian sống sót sẽ được kéo dài.
Nắng gắt cũng là một mối uy hiếp lớn. Ánh nắng mạnh không chỉ làm da bị bỏng mà còn khiến cơ thể ra nhiều mồ hôi, làm lượng nước tiêu hao tăng nhanh gấp 12 lần. Kết quả là cân bằng điện giải bị rối loạn; cộng thêm đầu bị nóng quá mức, người bị nạn có thể đau đầu, choáng váng, hoa mắt, buồn nôn, bồn chồn hoặc buồn ngủ, nặng hơn có thể tử vong. Vì vậy, nếu ngồi trên phao cứu hộ, nên dùng quần áo hoặc vật dụng khác để che nắng, đồng thời giảm hoạt động thể lực và kiên trì chờ cứu.
Khát cũng là mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng. Nếu có thể hứng được nước mưa thì đó là cách tốt nhất. Nếu không, có thể uống một ít nước biển như biện pháp tạm thời để giảm khát. Ban đầu chỉ nên dùng nước biển làm ướt cổ họng, sau đó có thể uống từng ngụm nhỏ; đến ngày thứ ba, mỗi ngày có thể uống khoảng 50 ml, cứ nửa giờ uống một lần. Cách này đủ giúp duy trì thêm một thời gian dài.
Một điểm khác là phải cố gắng tìm thức ăn để duy trì sự sống. Trong biển có nhiều thứ như tôm, cá, hải tảo có thể ăn được. Khó khăn lớn nhất là không thể nấu chín, vì vậy cần có ý chí để vượt qua cảm giác sợ hãi và dám ăn sống.
Điều cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, là phải tìm mọi cách để nhanh chóng được người khác phát hiện và cứu hộ. Vì mặt biển rộng, sóng lớn, người cứu hộ rất khó nhìn thấy người bị nạn. Do đó cần tận dụng mọi tín hiệu có thể dùng như bắn súng, phất cờ, thả khí cầu, dùng đèn chiếu, dùng gương phản chiếu ánh nắng Mặt Trời… để báo rõ vị trí của mình. Trong các tín hiệu ấy, màu đỏ là dễ được phát hiện nhất.
Nếu áp dụng những biện pháp trên, người bị nạn có thể kéo dài sự sống cho đến khi được cứu.