Vì sao khi tuyết rơi không lạnh nhưng khi tuyết tan lại lạnh?

Vào mùa đông, nhiều vùng ở Trung Quốc thường chịu sự chiếm lĩnh của luồng không khí lạnh. Luồng không khí vừa lạnh vừa khô bắt nguồn từ phương Bắc di chuyển xuống phía Nam với cường độ mạnh. Khi nó tiếp xúc với luồng không khí nóng ẩm ở phương Nam, do không khí lạnh nặng hơn không khí nóng, nó sẽ đẩy không khí nóng ẩm bay lên cao. Hơi nước trong luồng không khí nóng nhanh chóng kết tụ thành các hạt băng, các hạt băng lớn dần thành hoa tuyết rồi rơi xuống đất. Trước khi luồng không khí lạnh đến, thông thường luồng không khí nóng ẩm ở phương Nam còn khá mạnh, vì thế thời tiết có phần ấm áp. Hơn nữa, hơi nước khi kết tụ thành hoa tuyết cũng giải phóng ra một lượng nhiệt nhất định. Điều này khiến thời tiết trước khi tuyết rơi và trong lúc tuyết rơi thường không quá lạnh.
Sau khi trung tâm luồng không khí lạnh đi qua, mây tan, tuyết tạnh, thời tiết trở nên trong xanh. Do trên bầu trời đã mất đi tầng mây cản trở, mặt đất liền phóng xạ ra một lượng nhiệt rất lớn, khiến nhiệt độ lúc này giảm xuống đáng kể. Hơn nữa, ở những nơi có tuyết rơi, khi ánh sáng Mặt trời chiếu xuống, tuyết sẽ tan chảy. Quá trình tan chảy ấy hấp thu một lượng nhiệt rất lớn. Theo thí nghiệm thực tế, 1 gam băng ở 0 độ C khi tan chảy thành nước 0 độ C cần hấp thu 334,4 micron, tức 80 kcal nhiệt lượng. Vì vậy, khi một vùng tuyết lớn tan ra, lượng nhiệt cần hấp thu cũng rất lớn. Chính vì thế, người ta có cảm giác thời tiết lạnh hơn.