Vết sẹo

Tôi vốn là một cô gái không xinh đẹp, lúc nào cũng mang trong lòng nỗi mặc cảm vì thiệt thòi ấy. Thế nhưng, chính anh đã giúp tôi nhận ra rằng vẻ đẹp và sự hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau.

Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn cất tiếng hỏi: “Cô là người mẫu phải không?”. Người mẫu ư? Tôi nhìn chăm chú vào vị bác sĩ đối diện, cố nhận thấy nét giễu cợt, nhạo báng mình trên gương mặt điển trai đầy nam tính của ông. Chẳng ai có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu. Tôi là một người con gái xấu xí và thô kệch với vết sẹo bên má. Đến cả mẹ cũng cho rằng chị tôi mới là đứa con gái xinh của bà.

Tai nạn xảy ra năm tôi học lớp bốn. Một khối bê tông trong khi được cẩu lên để xây nhà hàng xóm đã va mạnh vào mặt tôi và để lại vết sẹo khá dài trên má. Khi đó, ba bảo tôi trong tiếng thở dài: ”Con luôn là đứa con xinh đẹp của ba cho dù người khác không nghĩ thế”!

Vâng, tai tôi đã như điếc trước bao lời nhạo báng của lũ bạn cùng lớp. Mắt tôi giả vờ không nhận ra mình khác các bạn như thế nào. Tôi buộc mình không được soi gương. Trong một nền văn hóa mà cái đẹp ngự trị thì ai mà thèm để ý đến đứa con gái xấu xí như tôi. Vết sẹo bên má dìm tôi vào nỗi đau khôn cùng. Tôi nhốt mình trong phòng mặc cho nước mắt tủi hờn lăn dài mỗi khi cả nhà ngồi xem chương trình về sắc đẹp. Dần dà, tôi tập làm quen với sự thật.

Nếu mình không có diễm phúc làm một người con gái xinh đẹp, thì ít ra tôi cũng có thể ăn mặc chỉnh tề. Mái tóc được uốn xoăn hiện đại, cặp kính sát tròng thay cho hai gọng kính cận dày cộm. Tôi chịu khó trang điểm bằng cách quan sát những người phụ nữ xung quanh, vận trang phục phù hợp. Giờ đây, tôi sắp kết hôn. Vết sẹo ấy, một lần nữa lại hiện ra như một thách thức trước cuộc sống mới.

“Dĩ nhiên, thưa ông. Tôi không phải là một người mẫu”, tôi trả lời với giọng phẫn nộ.

Vị bác sĩ thẩm mỹ hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi trìu mến. “Thế thì tại sao cô lại lo lắng về vết sẹo đến thế? Nếu không có lý do nghề nghiệp buộc cô phải tẩy sẹo thì điều gì khiến cô đến đây?”.

Bất giác, vị bác sĩ như đại diện cho tất cả những người đàn ông tôi từng gặp, những người đã từng chế nhạo, giễu cợt và ruồng bỏ tôi, phản bội tôi. Theo thói quen, tôi lại sờ tay lên má. Vết sẹo vẫn hằn trên mặt. Nó như nhắc tôi rằng ngươi là một người con gái xấu. Tự dưng mắt tôi đỏ hoe, cay xè. Người bác sĩ kéo ghế đến bên tôi, ôn tồn bảo:

“Để tôi nói cho biết tôi nhìn thấy gì ở người đối diện. Một người con gái xinh đẹp. Không phải một người con gái hoàn hảo mà là một người con gái xinh đẹp. Cô biết Laura Hutton chứ? Bà ấy có một khe hở trên hàm răng cửa, Elizabeth Taylor có một vết sẹo nhỏ trên trán”.

Đoạn, ông dừng lại và đưa cho tôi cái gương, tiếp lời: ”Tôi từng tự hỏi tại sao những người phụ nữ nổi tiếng lại có khiếm khuyết và tôi cũng tự tìm ra câu trả lời cho mình. Chính sự không hoàn hảo đó, cái có thể xem như là điểm thua kém của họ lại khiến họ nổi bật hơn mà không hề lẫn lộn với người khác. Và cũng khiến ta nhớ đến cô ấy như một con người bằng xương bằng thịt vì “nhân bất thập toàn mà”! Đừng để ý đến những kẻ xuẩn ngốc chê cười gương mặt cô. Cô dễ thương, xinh đẹp vì cô là chính cô. Vẻ đẹp thật sự tỏa sáng từ bên trong con người cô. Hãy tin lời tôi!“.

Tôi nhìn vào gương. Những lời nói của vị bác sĩ vang mãi bên tai.

Nhiều năm rồi sau đó, tôi trở thành một phụ nữ nổi tiếng rất được mến mộ về diễn thuyết và hùng biện trước hàng trăm người. Tôi biết mình là ai. Khi tôi thay đổi cách nhìn nhận tích cực với chính mình, những người khác cũng buộc phải thay đổi cách nhìn nhận tôi.

Vị bác sĩ không xóa vết sẹo trên mặt tôi. Ông đã xóa đi vết sẹo mặc cảm tự ti trong tâm hồn một người con gái.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Giấy chứng nhận

Giấy chứng nhận

Trên chuyến tàu hôm ấy, cô soát vé trẻ đẹp cứ nhìn chăm chăm vào một người đàn ông đứng tuổi đang đi làm thuê.– Soát vé.Người đàn ông lục khắp người, từ túi áo đến túi quần. Một...
Nơi trở về

Nơi trở về

Một cô bé mồ côi cha mẹ sống cùng bà ngoại trong căn phòng nhỏ trên gác. Một đêm nọ, căn nhà bất ngờ bốc cháy. Người bà thiệt mạng trong lúc cố cứu cháu gái, còn ngọn lửa thì nhanh...
Mỗi ngày là một món quà

Mỗi ngày là một món quà

Anh rể tôi kéo ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc, rồi lấy ra một gói nhỏ được bọc bằng giấy lụa. Anh mở lớp giấy bên ngoài và đưa tôi xem chiếc quần...
Thử thách cuộc sống

Thử thách cuộc sống

Những ước mơ đáng quý luôn là niềm hy vọng, là nguồn động lực và cũng là điểm tựa tinh thần lớn nhất để mỗi người tiếp tục sống, cảm nhận và hướng về ngày mai.Nhưng cuộc sống luôn...
Người thầy tuyệt nhất

Người thầy tuyệt nhất

Ngay ngày đầu năm học, cô Thompson, giáo viên chủ nhiệm lớp 5, đã nói dối học trò của mình. Cô nói rằng cô yêu thương tất cả các em như nhau. Nhưng sự thật không hẳn vậy, bởi ở...
Khó khăn thử thách để lại gì

Khó khăn thử thách để lại gì

Một chàng trai đang trải qua nhiều khó khăn. Anh bị tổn thương, mất niềm tin vào cuộc sống nên tìm đến hỏi một ông già thông thái. Nghe anh kể xong, ông không nói gì, chỉ lặng lẽ...
Điều khác thường

Điều khác thường

Anh và chị là một cặp vợ chồng bình thường. Họ sống trong một căn nhà bình thường, trên một con đường bình thường. Và cũng như nhiều cặp vợ chồng bình thường khác, họ hay cãi nhau,...
Câu chuyện ven đường

Câu chuyện ven đường

Trên một con đường vắng, một chiếc xe đang phóng nhanh bỗng thắng gấp rồi tấp vào lề. Có ai đó vừa ném một viên đá vào cánh cửa xe. Người lái bước xuống, nhìn vết trầy trên xe rồi...
0.23584 sec| 871.602 kb