Bà Táp-táp

Không ai biết tên thật của bà. Mọi người gọi bà là Táp-táp, vì mỗi khi bước đi, cây gậy của bà lại gõ nhẹ xuống đất nghe “táp, táp”. Bà bị mù, phải dùng gậy để dò đường, tránh chướng ngại vật và biết khi nào đã đến mép lề đường.
Bà thường đi dạo một mình, nhưng không thể tự qua đường vì không nhìn thấy xe và rất sợ gặp tai nạn. Trẻ con trong phố, dù trai hay gái, đều sẵn lòng giúp bà. Mỗi khi thấy bà Táp-táp đứng bên lề đường, thế nào cũng có một em nhỏ chạy đến nắm tay bà. Khi xe dừng, em sẽ đưa bà sang bên kia.
– Cảm ơn cháu! – Bà Táp-táp thường nói như vậy, rồi lại tiếp tục đi trong tiếng gậy gõ đều trên nền xi măng.
A-lanh là một trong những đứa trẻ hay giúp bà nhất. Em thường gặp bà vào buổi tối, trên đường đi học về. Hễ thấy bà đứng chờ, cậu bé liền chạy đến và đưa bà qua đường.
– Chào A-lanh! – Bà nói khi nhận ra tiếng bước chân của cậu.
– Cháu chào bà Táp-táp! – A-lanh đáp. – Để cháu giúp bà qua đường nhé. Bà chờ một chút… có xe đang tới. Rồi… xe qua rồi. Mình đi được rồi ạ.
Cứ như thế, ngày nào câu chuyện nhỏ ấy cũng lặp lại. A-lanh rất quý bà Táp-táp, vì bà luôn có những câu chuyện vui để kể cho cậu nghe.
Một buổi tối tháng mười một, sương mù dày đặc bất ngờ phủ kín thành phố. Khi ra khỏi trường, A-lanh gần như không nhìn thấy gì xa hơn nửa bước chân. Thành phố trở nên xa lạ đến mức cậu không tìm được đường về nhà.
– Thật khủng khiếp! Cứ như đi giữa đêm tối vậy. – Cậu bé nghĩ thầm. – Mình đang ở đâu? Có phải mình bị lạc rồi không?
A-lanh đứng yên một lúc, hi vọng có người đi qua để hỏi đường. Nhưng chẳng có ai. Mọi người đều đã ở trong nhà. Cậu đành đi tiếp, cố nhìn tên đường, nhưng sương mù quá dày. Cuối cùng, A-lanh dừng lại vì có cảm giác mình đang đi xa nhà hơn. Bỗng cậu nghe tiếng “táp, táp, táp, táp”.
– Chắc là tiếng gậy của bà Táp-táp! – A-lanh tự nhủ. – Nhưng sao bà lại ra đường trong thời tiết thế này? Mong là bà không bị lạc như mình.
Bà Táp-táp đi ngang qua trước mặt A-lanh. Cậu bé vội đưa tay níu bà lại.
– Bà Táp-táp ơi, có phải bà cũng bị lạc đường không ạ? – A-lanh hỏi.
– Lạc đường à? – Bà ngạc nhiên. – Sao bà lại bị lạc được?
– Hôm nay trời tối quá vì sương mù. – A-lanh giải thích.
– Cậu bé ạ, người mù lúc nào cũng sống trong bóng tối. – Bà Táp-táp nói. – Có sương mù hay không thì với bà cũng như nhau. Bà vẫn biết đường đi, giống như lúc trời sáng vậy.
– Thật thế ạ? – A-lanh ngạc nhiên.
– A-lanh này, ban ngày cháu không cần ai giúp, nhưng trong sương mù thì bà lại giỏi hơn cháu đấy! – Bà Táp-táp cười. – Hôm nay đến lượt bà giúp cháu. Đi theo bà nhé. Nhà bà gần đây thôi. Bà sẽ mời cháu uống một tách sữa ca cao nóng, rồi đưa cháu về nhà.
A-lanh bước bên cạnh bà. Bà đi không chút do dự, cây gậy gõ đều xuống mặt đường. Bà rẽ qua góc phố này rồi góc phố khác, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ. Bà lấy chìa khóa trong túi, mở cửa và hai bà cháu bước vào.
Một cô gái chạy ra:
– Cháu mừng quá vì bà đã về đến nhà. – Cô nói.
– Bà không sao đâu. – Bà già đáp. – Ma-ri à, cháu pha một chút sữa ca cao và lấy ổ bánh trong tủ ra nhé. Hôm nay nhà ta có khách quý, chính là cậu bé thường giúp bà qua đường.
Ít phút sau, bà Táp-táp và A-lanh ngồi đối diện nhau, cùng ăn một bữa nhẹ ấm áp. Rồi bà mặc áo khoác, đội mũ. Hai bà cháu khoác tay nhau đi tiếp. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng với bà chẳng có gì đáng ngại. Bà định hướng trong bóng tối cũng dễ dàng như dưới nắng.
Một lát sau, hai bà cháu đã về đến nhà A-lanh. Mẹ cậu reo lên mừng rỡ. Bà tưởng A-lanh phải ở lại trường vì sương mù và đang chuẩn bị đi đón con. Bà cảm ơn bà Táp-táp vì đã đưa A-lanh về tận nhà.
– Cháu A-lanh vẫn thường giúp tôi. – Bà già mỉm cười. – Tối nay, đến lượt tôi giúp cháu. Chào A-lanh! Ngày mai nếu trời đẹp, cháu lại giúp bà qua đường nhé!
– Vâng ạ! – A-lanh đáp. – Cháu sẽ là đôi mắt của bà khi trời đẹp, còn bà sẽ chỉ đường cho cháu lúc trời có sương mù!