Người mặt sạch và người mặt bẩn, ai sẽ đi rửa mặt?

Người mặt sạch và người mặt bẩn, ai sẽ đi rửa mặt?

Một giáo sĩ muốn kiểm tra trí tuệ của một chàng trai trẻ nên đưa ra một câu hỏi.

Giáo sĩ hỏi:

– Có hai người đàn ông cùng chui ra khỏi một ống khói. Một người mặt sạch sẽ, người kia mặt nhem nhuốc đen đúa. Theo anh, ai sẽ đi rửa mặt?

Chàng trai ngạc nhiên nghĩ: “Đây là câu hỏi logic sao?” Rồi anh đáp:

– Tất nhiên là người mặt bẩn sẽ đi rửa.

– Sai rồi! – Giáo sĩ nói. – Người mặt bẩn nhìn sang người mặt sạch và nghĩ rằng mặt mình cũng sạch. Còn người mặt sạch nhìn người mặt bẩn lại nghĩ mặt mình cũng bẩn. Vì vậy, người mặt sạch mới là người đi rửa mặt.

– Thật là câu hỏi khó! – Chàng trai năn nỉ. – Xin thầy hỏi con câu khác.

Giáo sĩ tiếp tục đặt lại đúng câu hỏi ấy: ai sẽ đi rửa mặt?

Chàng trai đáp ngay:

– Chẳng phải người mặt sạch sẽ đi rửa sao?

– Sai rồi, cả hai người đều sẽ rửa mặt. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nên nghĩ mặt mình cũng bẩn và đi rửa trước. Sau đó, người mặt bẩn thấy người mặt sạch cũng đi rửa, nên anh ta cũng đi rửa theo.

– Ồ, con lại sai nữa rồi! – Chàng trai thở dài. – Xin thầy cho con thêm một cơ hội.

Giáo sĩ lại lặp lại câu hỏi y hệt. Chàng trai nhíu mày:

– Vậy kết quả là cả hai người đều đi rửa mặt.

– Anh lại sai. Không ai trong hai người đi rửa cả. Người mặt bẩn thấy người mặt sạch nên nghĩ mình cũng sạch, không cần rửa. Người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa, nên cũng cho rằng mình không cần rửa.

Chàng trai buồn rầu nhưng vẫn cố xin:

– Xin thầy tin con thêm lần nữa, hãy hỏi con một câu khác đi.

Giáo sĩ lại đặt đúng câu hỏi cũ.

Chàng trai tuyệt vọng kêu lên:

– Như thầy đã nói, chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả!

– Anh lại sai nữa rồi! – Giáo sĩ nói. – Anh hãy giải thích xem, tại sao hai người cùng chui ra khỏi một ống khói mà lại có người mặt sạch, có người mặt bẩn?

Câu hỏi ấy vốn đã phi lý và vô nghĩa.

Nếu anh dành cả đời để đi tìm lời giải cho những câu hỏi sai, thì mọi câu trả lời cũng chẳng đưa anh đến đâu.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Ổ bánh mỳ và ông già kỳ quặc

Ổ bánh mỳ và ông già kỳ quặc

Một người phụ nữ có thói quen nướng bánh mì cho gia đình và luôn làm dư ra một ổ để dành cho người nghèo đói. Bà đặt ổ bánh ấy bên ngoài bệ cửa sổ để ai đi qua cần thì có thể lấy....
Nhặt được của rơi trả người đánh mất

Nhặt được của rơi trả người đánh mất

Vào năm Gia Tĩnh triều Minh (1521–1567), ở huyện Ngô Giang, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc, có một người tên Thi Phục, sống bằng nghề nuôi tằm và dệt lụa. Một hôm trên đường về nhà,...
Sống và chết

Sống và chết

Có hai ông già tên Sống và Chết cùng nhau đi viễn du. Trên đường gặp một con suối, họ hỏi vị thần cai quản nơi ấy xem có thể uống nước không. – Cứ uống đi, – Thần Suối trả lời. –...
Báu vật tiềm ẩn

Báu vật tiềm ẩn

Ông cụ Donovan là một người khó tính và chẳng mấy ưa trẻ con. Ông thường la rầy mỗi khi chúng tôi đến gần khu vườn nhà ông. Nông trại nhỏ của ông nằm sát khu chúng tôi ở, nơi tôi...
Câu chuyện tình yêu #2

Câu chuyện tình yêu #2

Một buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, có một ông cụ khoảng 80 tuổi đến gặp chúng tôi và nói rằng ông cần cắt chỉ vết thương ở ngón tay cái. Ông cho biết mình đang rất vội vì có một...
Ông lão ăn mày

Ông lão ăn mày

Người ta gọi ông là ông lão ăn mày vì ông nghèo và không có nhà cửa. Thực ra, ông chưa từng chìa tay xin ai một đồng xu. Có lẽ ông chưa ngoài bảy mươi, nhưng mưa gió, công việc...
Suất cơm phần bà

Suất cơm phần bà

Một tối cuối năm, trời rét buốt. Đi họp về qua phố Hàng Giấy, tôi thấy một bà cụ ngồi quạt ngô nướng trên chậu than nhỏ. Mùi ngô thơm quá, hơi than ấm quá, tôi liền dựng xe, ngồi...
Viên kim cương

Viên kim cương

Một doanh nhân mua được một viên kim cương khổng lồ ở Nam Phi, kích thước lớn bằng lòng đỏ trứng gà. Thế nhưng ông rất buồn khi phát hiện bên trong viên đá quý có một vết nứt. Ông...
0.28410 sec| 867.289 kb