Ổ bánh mỳ và ông già kỳ quặc

Một người phụ nữ có thói quen nướng bánh mì cho gia đình và luôn làm dư ra một ổ để dành cho người nghèo đói. Bà đặt ổ bánh ấy bên ngoài bệ cửa sổ để ai đi qua cần thì có thể lấy.
Ngày nào cũng vậy, cứ đến buổi, một ông lão gù lưng lại đến lấy ổ bánh mì. Nhưng thay vì nói lời cảm ơn, ông chỉ vừa đi vừa lẩm bẩm như đọc thần chú:
“Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi”.
Mọi chuyện cứ lặp lại ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, ông lão đến lấy bánh rồi lại lẩm bẩm câu ấy:
“Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi!”
Lâu dần, người phụ nữ bắt đầu bực bội. Bà nghĩ:
“Nhận bánh mà chẳng biết cảm ơn, lại còn lải nhải những lời khó chịu ấy. Ông ta muốn ám chỉ điều gì?”
Một hôm, không chịu nổi nữa, bà nảy ý định khiến ông lão biến khỏi tầm mắt mình. Bà tự nhủ:
“Ta sẽ làm cho ông ta mất dạng”.
Bà trộn thuốc độc vào ổ bánh mì như mọi ngày. Khi run run đặt ổ bánh ấy lên bệ cửa sổ, bà bỗng hoảng hốt:
“Mình đang làm gì thế này?”
Bà vội ném ổ bánh có thuốc độc vào lửa, rồi thay bằng một ổ bánh khác. Như thường lệ, ông lão đến lấy bánh và lại lẩm bẩm:
“Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi; việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi”.
Ông lão cầm ổ bánh vui vẻ rời đi, không hề biết trong lòng người phụ nữ vừa trải qua một cuộc giằng co dữ dội.
Có một điều không ai biết: mỗi khi đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên bệ cửa sổ, bà đều cầu nguyện cho đứa con trai đã đi xa tìm việc, nhiều tháng không có tin tức. Bà mong con được bình an và sớm trở về.
Chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa, bà sững sờ thấy con trai mình đứng trước mặt.
Anh gầy rộc đi, quần áo rách rưới thảm hại, dáng vẻ đói lả và kiệt sức. Vừa nhìn thấy mẹ, anh nói:
– Mẹ ơi, con về được đến nhà đúng là một phép lạ. Khi còn cách nhà cả dặm đường, con gục xuống vì đói, không thể đi tiếp và tưởng mình sẽ chết dọc đường. Bỗng có một ông lão gù lưng đi ngang qua. Con xin ông một chút gì để ăn, và ông đã tử tế cho con cả một ổ bánh mì ngon cùng chút nước. Ông nói:
“Đây là thứ tôi có mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh, vì anh cần nó hơn tôi!”
Nghe đến đó, người mẹ tái mặt, phải tựa vào cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc mà mình đã làm sáng nay. Nếu bà không kịp ném nó vào lửa, chính con trai yêu quý của bà đã ăn phải ổ bánh ấy và mất mạng.
Ngay lập tức, bà nhớ lại câu nói mà ông lão vẫn lặp đi lặp lại mỗi ngày.