Trên Mặt trăng có “biển” và “lục địa” không?

Buổi tối nhìn lên Mặt Trăng, bạn sẽ thấy trên đó có vùng sáng và vùng tối. Người xưa không giải thích được hiện tượng này nên tưởng tượng rằng trên Mặt Trăng có cung Quảng Hàn và các chị Hằng Nga sinh sống. Đầu thế kỷ XVII, Galilê, nhà khoa học Italia, lần đầu tiên dùng kính viễn vọng do mình chế tạo để quan sát Mặt Trăng. Ông không nhìn thấy những nàng Hằng Nga xinh đẹp, mà phát hiện bề mặt Mặt Trăng đầy những hố lồi lõm, không bằng phẳng. Galilê cho rằng các vùng sáng và nổi cao chắc là núi cao và lục địa, nên gọi là “lục địa trăng”; còn các vùng tối và lõm xuống là biển, gọi là “biển trăng”. Ông đặt cho chúng những tên như biển Mây, biển Ẩm Thấp, biển Mưa, biển Gió Bão...
Như vậy có nghĩa là trên Mặt Trăng thật sự có lục địa và biển ư?
Cùng với sự tiến bộ của kỹ thuật quan trắc thiên văn, đặc biệt là kỹ thuật thám sát vũ trụ, người ta phát hiện những vùng sáng trên Mặt Trăng đúng là núi cao, gồm các ngọn núi và dãy núi vòng tròn. Nhưng những vùng tối hơn lại không phải là biển, vì ở đó hoàn toàn không có nước, mà chỉ là các vùng trũng thấp tạo thành những bình nguyên rộng lớn. Dù vậy, tên gọi “biển trăng” tuy không chính xác nhưng vẫn được dùng cho đến ngày nay.
Hiện có 22 biển trên Mặt Trăng đã được đặt tên chính thức. Phần lớn chúng phân bố ở nửa Mặt Trăng hướng về Trái Đất. Trong đó, biển lớn nhất gọi là biển Gió Bão, diện tích hơn 5 triệu km2; tiếp theo là biển Mưa, diện tích khoảng 80 vạn km2.
Vì các biển trăng nói chung thấp hơn lục địa từ 2000 đến 3000 m, nơi sâu nhất thấp hơn 6000 m, lại thêm phần lục địa trên Mặt Trăng chủ yếu được cấu tạo bởi đá màu sáng, còn các biển chủ yếu do đá màu đen tạo thành, nên lục địa phản chiếu ánh sáng Mặt Trời mạnh hơn, nhìn từ Trái Đất sẽ sáng hơn. Ngược lại, vùng biển phản chiếu ánh sáng yếu hơn nên ta thấy tối hơn.