Cóc có độc không?

Tên Hán Việt của cóc là “Thiềm”. Ngoại hình của cóc khá xấu xí, da xám xịt và sần sùi, vì vậy nhiều người không dám chạm vào chúng. Thực ra, vẻ bề ngoài ấy lại rất phù hợp với đời sống của cóc. Chúng thường sống ở nơi ẩm ướt; màu da và những nốt sần rất giống bùn đất, giúp chúng khó bị phát hiện. Nhờ vậy, cóc vừa tránh được kẻ thù, vừa dễ bắt côn trùng làm thức ăn. Khi bị tấn công dữ dội hoặc bị làm hại, bề mặt các nốt da của cóc, đặc biệt là đôi tuyến sau tai ở đầu, sẽ tiết ra một loại dịch trắng như sữa. Quan sát kĩ sẽ thấy tuyến sau tai là hai mảng hình bầu dục nổi lên trên phần lưng của đầu. Ngoài ra, các mụn tròn trên da cũng giống tuyến sau tai, đều do nhiều tuyến da tạo thành. Ngoài loại tuyến tiết dịch dính để giữ ẩm cho da, còn có loại tuyến tiết dịch màu trắng sữa. Dịch trắng sữa này có độc và là vũ khí tự vệ của cóc. Tuy nhiên, đối với con người, độc tính này khá nhẹ, thường không gây tác dụng đáng kể nếu chỉ dính lên da tay hoặc các vùng da khác. Nếu dính vào mắt, do có tác dụng kích thích cục bộ nên sẽ gây đau mắt, nhưng chỉ cần rửa ngay bằng nước thì thường không nguy hại. Khi dùng tay bắt cóc, nếu không cố ý làm hại chúng thì chúng cũng không tùy tiện tiết dịch độc. Tuy vậy cần chú ý, không được ăn da và trứng cóc, vì ăn vào có thể bị trúng độc dẫn đến tử vong.
Trong Đông y có một vị thuốc gọi là Thiềm tô, được làm từ loại dịch trắng sữa do cóc tiết ra rồi trộn với bột mì. Vị thuốc này có tác dụng trợ tim, giảm đau, cầm máu và trị mụn nhọt.