Động vật có thể tự chữa bệnh cho mình được không?

Khi con người bị ốm thì đến bệnh viện chữa trị; động vật trong vườn bách thú bị bệnh thì có bác sĩ thú y chăm sóc. Nhưng động vật sống trong môi trường tự nhiên hoang dã, nếu bị bệnh thì phải làm thế nào?
Một số nhà khoa học nghiên cứu hành vi động vật phát hiện rằng có những loài khi bị bệnh biết tận dụng các loài thực vật hoang dã vốn có xung quanh. Điều này giống như con người sống ở vùng núi cao rừng sâu, xa bệnh viện thành phố, thường dùng thảo dược để tự chữa bệnh.
Đã có một ví dụ thực tế như sau: những người thợ săn ở vùng núi thường thấy một số con thú hoang bị thương chạy vào một hang núi nào đó. Họ rất ngạc nhiên nên theo dõi để tìm hiểu nguyên nhân. Kết quả, họ phát hiện những con thú bị thương chạy đến gần một vách núi dốc đứng, rồi áp miệng vết thương vào vách núi; vẻ đau đớn trên mặt chúng dần dần biến mất. Hiện tượng kì lạ này thu hút sự chú ý của các nhà khoa học. Khi đến vách núi ấy, họ nhìn thấy có một chất dịch dính đặc màu đen, trông giống mật ong rừng. Qua phân tích hoá học, họ phát hiện chất dịch này gồm hơn 30 nguyên tố vi lượng, có tác dụng chữa gãy xương rất hiệu quả. Hoá ra những con thú bị thương tìm đến đó để dùng chất dịch này tự chữa vết thương cho mình.
Những ví dụ tương tự có rất nhiều. Chẳng hạn, khi nai sừng hươu bị đau bụng, tiêu chảy, nó sẽ gặm cành non và vỏ cây sồi, cây tùng... vì trong đó có chứa tanin, chất có tác dụng cầm tiêu chảy. Mèo hoang tham ăn, nếu ăn phải thức ăn có độc, vừa nôn vừa tiêu chảy, sẽ đi tìm một loại cỏ lau có vị đắng. Sau khi ăn, loại cỏ này khiến nó nôn mửa, đẩy chất độc trong bụng ra ngoài. Thì ra cỏ lau có một loại kiềm sinh vật có tác dụng thúc đẩy nôn chất độc.