Vì sao các đường ô tô lên núi đều quanh co uốn khúc?

Muốn chạy từ chân núi lên cao, ô tô không thể đi thẳng đứng theo sườn núi, mà thường phải men theo những con đường quanh co, uốn lượn. Cách làm này không chỉ giúp xe chạy an toàn hơn mà còn đỡ tốn sức hơn.
Chúng ta đều dễ nhận thấy rằng đi bộ hoặc đạp xe từ nơi thấp lên nơi cao vất vả hơn nhiều so với đi trên mặt đất bằng phẳng. Leo một con dốc đứng cũng mệt hơn leo một con dốc thoai thoải. Vì vậy, khi làm đường lên núi, người ta luôn tìm cách giảm độ dốc của sườn núi.
Với một độ cao nhất định, mặt nghiêng càng dài thì độ dốc càng nhỏ. Bởi vậy, con người dùng cách kéo dài đường đi, cho đường chạy vòng quanh sườn núi, để giảm độ dốc và giúp xe lên núi dễ dàng hơn.
Chẳng hạn, khi đẩy xe hàng nặng lên dốc, nếu đẩy thẳng lên sẽ rất mất sức. Những người có kinh nghiệm thường đẩy theo đường hình chữ S. Tuy quãng đường dài hơn một chút, nhưng lực phải bỏ ra lại nhỏ hơn nhiều. Đi theo hình chữ S chính là cách kéo dài mặt nghiêng để giảm độ dốc.
Ở hai đầu của những cây cầu lớn và cao, người ta cũng thường xây đường dẫn rất dài, thậm chí có nơi làm đường dẫn dạng xoắn ốc. Mục đích cũng giống như đường lên núi: kéo dài quãng đường để làm giảm độ dốc, nhờ đó xe cộ đi lại thuận lợi và an toàn hơn.