Vì sao có học sinh lại đưa ra lời giải của bài toán không có lời giải?

Trong một buổi học, thầy giáo đưa cho học sinh một đề toán: “Trên một chiếc thuyền có 75 con trâu, 32 con dê. Hỏi thuyền trưởng bao nhiêu tuổi?”.
Mấy phút sau, các học sinh đã làm xong. Thầy giáo yêu cầu bé Hoa đưa ra lời giải, Hoa trả lời: “Thuyền trưởng 43 tuổi”. Thầy lại gọi bạn Lâm, Lâm trả lời: “Thuyền trưởng 53,5 tuổi”. Nghe hai câu trả lời ấy, bạn Dũng nói: “Bài toán này không giải được”. Theo bạn, ai nói đúng?
Thực ra, tuổi của thuyền trưởng không hề có mối liên quan nào với số trâu và số dê trên thuyền. Vì vậy, từ hai con số 75 con trâu và 32 con dê, không thể tính được tuổi thuyền trưởng.
Vậy vì sao Hoa và Lâm vẫn đưa ra đáp án cho một bài toán không có lời giải? Nguyên nhân là các em có thể đã nghĩ bài toán không giải được, nhưng lại cho rằng thầy giáo đã ra đề thì chắc hẳn phải có đáp án. Vì thế, Hoa lấy hiệu của hai số để được 43, còn Lâm lấy trung bình của hai số để được 53,5.
Bài toán này nhắc chúng ta rằng khi giải toán, trước hết phải xem các dữ kiện có liên quan đến câu hỏi hay không. Không phải cứ thấy số là nhất định phải đem cộng, trừ, nhân hoặc chia.