Côn trùng có mấy loại "miệng"?

Các nhà khoa học gọi “miệng” của côn trùng là bộ phận miệng. Dù vương quốc côn trùng có hơn một triệu thành viên, kiểu bộ phận miệng của chúng không quá nhiều. Người ta thường chia thành các nhóm lớn như kiểu nhai, kiểu liếm hút, kiểu đâm hút, kiểu xi-phông và kiểu nhai hút. Sự hình thành những kiểu miệng này có quan hệ chặt chẽ với loại thức ăn mà côn trùng sử dụng.
“Miệng” của ong có nhiều chức năng. Nó vừa có thể nhai nhỏ phấn hoa, vừa có thể vươn vào trong hoa để hút mật. Vì vậy kiểu miệng đặc biệt này được gọi là bộ phận miệng kiểu nhai hút.
“Miệng” của ruồi là đại diện cho kiểu liếm hút. Khi ruồi đậu vào sữa hoặc canh, nó có thể trực tiếp hút chất lỏng. Nếu gặp thức ăn rắn như kẹo hay bánh ngọt, ruồi sẽ dùng miệng liếm, hòa tan thức ăn bằng nước bọt rồi hút vào bụng.
“Miệng” của muỗi rất đặc biệt, gồm một chùm vòi rất mảnh. Trong đó có chiếc cứng dùng để đâm xuyên da và hút máu người hoặc động vật, có chiếc mềm trở thành ống dẫn thức ăn và tuyến nước bọt. Vì miệng muỗi có đặc điểm đâm vào rồi hút thức ăn, nên được gọi là kiểu đâm hút.
Ngoài muỗi, ve cũng có bộ phận miệng kiểu đâm hút, nhưng khác ở chỗ miệng ve cứng, dài và chỉ có một chiếc. Ve thường hút chất lỏng trong thân cây, nên miệng của nó biến thành một chiếc “kim” vừa cứng vừa dài, có thể xuyên qua vỏ cây để hút nhựa.
“Miệng” của bướm và thiêu thân là một chiếc vòi dài, mảnh. Bình thường vòi cuộn lại như dây cót đồng hồ; khi đến trước bông hoa, nó duỗi dài ra để hút mật sâu bên trong. Sau khi ăn no, vòi lại cuộn lại như cũ. Đây là kiểu miệng xi-phông điển hình.
“Miệng” của châu chấu thuộc kiểu nhai, khá giống miệng của động vật bậc cao. Hai bên trái phải có hàm mang răng cưa, rất thích hợp để gặm hoa màu. Bên dưới hàm còn có những xúc tu dùng để cảm nhận đồ vật xung quanh.