Vì sao Nhật Bản và quần đảo Hawai đặc biệt nhiều núi lửa?

Thái Bình Dương rộng lớn, chiếm 1/3 diện tích Trái Đất. Dưới đáy Thái Bình Dương có nhiều vùng lõm sâu trên 8.000 m, nơi rãnh biển sâu nhất đạt đến 11.034 m. Ở đó, vỏ Trái Đất rất mỏng, nhiều chỗ chưa đến 10 km, trong khi các lục địa xung quanh dày khoảng 35 km. Đặc điểm kết cấu vỏ Trái Đất như vậy khiến Thái Bình Dương trở thành vùng tập trung nhiều núi lửa.
Nhật Bản nằm ở vùng rìa Thái Bình Dương. Nó cùng với quần đảo Aliushen, Thiên đảo, quần đảo Philippin và bờ biển phía tây châu Mỹ tạo thành một vòng cung, hình thành vùng núi lửa nổi tiếng ở Thái Bình Dương. Trong vành đai này có hơn 200 núi lửa sống, là khu vực núi lửa hoạt động nhiều nhất và mạnh nhất trên Trái Đất. Trên thực tế, nhiều đảo trong vùng là các mạch núi nổi trên mặt biển, dưới chân núi lại có rất nhiều rãnh biển sâu. Ở đó, độ dày mỏng của vỏ Trái Đất chênh lệch rõ rệt, đồng thời tồn tại nhiều vết nứt lớn. Vì vậy, phún thạch dễ phun ra từ các vết nứt, tạo nên những đợt núi lửa nối tiếp nhau.
Quần đảo Hawai nằm ở trung tâm Thái Bình Dương, cũng là vùng vỏ Trái Đất dưới đáy biển không ổn định. Đáy biển ở đây sâu từ 4.000 - 5.000 m, và quần đảo này được tạo nên do núi lửa hoạt động trong thời gian dài. Đảo Hawai lớn nhất trong quần đảo gồm năm ngọn núi lửa hợp thành. Phún thạch ở đó có độ đặc nhỏ nên miệng núi lửa thường thông thương. Tuy hoạt động núi lửa không mãnh liệt, nhưng lại diễn ra liên tục. Trên quần đảo này, núi lửa thường xuyên hoạt động nhưng ít có vụ nổ lớn. Phún thạch phun ra chảy thành những bãi tạo nên quang cảnh tự nhiên rất đẹp; có những núi lửa mà miệng núi trở thành hồ nóng chảy.