Con nhện giăng tơ bằng cách nào giữa khoảng cách hai cây rất xa?

Khi nhìn thấy giữa hai cây ở hai bên bờ kênh hoặc giữa hai góc nhà cách nhau khá xa có một mạng nhện giăng ngang, bạn có thể tự hỏi: nhện vừa không biết bơi, cũng không biết bay, vậy nó làm cách nào để mắc được “tấm lưới” trên không trung?
Thì ra ở phần cuối bụng của nhện có mấy đôi “máy dệt”, tơ nhện được tuôn ra từ những lỗ nhỏ của các máy dệt ấy.
Thành phần của tơ nhện là protein, giống như tơ tằm. Khi vừa được tuôn ra, nó còn là một dạng “keo dán” rất dính; vừa tiếp xúc với không khí, chất keo ấy lập tức cứng lại và trở thành sợi tơ.
Cũng giống như con người muốn qua sông phải bắc cầu, nhện muốn sang bờ bên kia cũng phải mắc một “sợi cáp trời”.
Việc mắc cáp trời rất thú vị. Từ vị trí đang đứng, nhện duỗi nhiều chân dài ra phía trước để kéo sợi tơ dài ra. Những sợi tơ này theo gió bay đi, giống như vài dải lụa mỏng trong suốt lơ lửng giữa không trung. Sau đó, nhện liên tục dùng chân kiểm tra điểm cố định của sợi tơ. Khi phát hiện có một sợi tơ không kéo nổi nữa, nghĩa là một đầu sợi tơ đã bị gió thổi sang phía đối diện và dính vào cành cây hoặc vật khác. Như vậy, cáp trời đã được mắc xong.
Một cách khác để mắc cáp trời là: trước tiên, nhện cố định sợi tơ vào một điểm, rồi treo mình trên sợi tơ và thả xuống mặt đất. Sau đó, phần cuối bụng vừa nhả tơ, nó vừa bò lên góc nhà hoặc cành cây phía đối diện. Khi đến được đích, nó dùng chân thu tơ lại; đến độ dài thích hợp thì cố định sợi tơ lên điểm mới. Như vậy, một sợi cáp trời khác cũng được tạo thành.
Giống như cột cái của ngôi nhà thường lớn hơn các cột khác, nhện chọn sợi tơ này làm sợi chống đỡ chính cho mạng nhện. Nó đi đi về về, dính thêm nhiều sợi tơ nữa để biến sợi ấy thành một “dây cáp” thô. Tiếp đó, phía dưới sợi cáp thô này, nó lại mắc song song một sợi cáp thứ hai. Khi hai sợi cáp đã hoàn thành, nhện bắt đầu dệt một tấm mạng giữa chúng.